Hắn đau vì đệ tử ưu tú nhất Linh Khê nhất, hắn biết Bạch Tiểu Thuần từ ngày đầu tiên đi vào tông môn đã ôm mộng tưởng trường sinh.
Hắn càng đau lòng cái mộng tưởng trường sinh, đệ tử rất sợ chết nhưng trên đường phát triển nhìn thấy tu chân giới tàn khốc nhưng vẫn chấp nhất như vậy, vẫn giữ tấm lòng ban sơ, hắn hiểu muốn làm thế quá khó khăn.
- Tiểu Thuần...
Linh Khê lão tổ nhẹ giọng nói.
- Người sống thì có hi vọng, sau khi chết đi lại không còn gì.
- Lão phu không dám nói tới những người khác, nhưng tất cả những đệ tử chết trận trong mộ địa... Bọn họ chết vì đạo tâm của mình.
- Cái gì là đạo?
Bạch Tiểu Thuần ngây thơ, vấn đề này lúc ở cầu vồng Tinh Không Đạo Cực Tông cũng gặp qua, hắn vẫn không có đáp án, hắn chỉ lờ mờ cảm thấy ta muốn trường sinh mà thôi.
- Từ đạo này quá mức thâm thúy, không ai có thể nói rõ nó được... Lão phu sống quá lâu cho nên có chút cảm nhận của mình...
- Đạo chính là chấp niệm, những anh liệt chết trận, chẳng lẽ họ không sợ tử vong hay sao, bọn họ không chấp nhất vì trường sinh sao? Có thể tông môn là nhà bọn họ,bọn họ vì bảo hộ nhà mình, vì thủ hộ gia viên bản thân, bọn họ nguyện ý hi sinh, nguyện ý vùi chấp niệm bản thân vào đáy lòng, cho dù có tiếc nuối thì bọn họ vẫn tiến lên.
- Đừng nói bọn họ, cho dù là lão phu lúc này đã chuẩn bị sẵn sàng, tất cả mọi người có khả năng rời đi nhưng ta không thể đi, thời khắc tông môn diệt vong chính là thời điểm lão phu vẫn lạc.
- Ví dụ như ngươi... Tiểu Thuần, năm đó trận chiến tại sơn mạch Lạc Trần, vì cái gì ngươi lựa chọn quay đầu cứu người? Ngươi không biết một khi quay đầu lại vô cùng có khả năng chết đi sao?