Đồng thời sơn môn Nghịch Hà Tông cũng sụp đổ hơn phân nửa, bốn sơn mạch bị phân thành hai nữa, đã sụp đổ, cần các lão tổ dùng pháp lực ngưng tụ lại lần nữa.
Bạch Tiểu Thuần và Lý Thanh Hậu trở về nhìn thấy Nghịch Hà Tông đang chữa trị, nhìn thấy Lý Thanh Hậu bình an trở lại, Trịnh Viễn Đông và Linh Khê lão tổ, còn có nhiều bằng hữu của Lý Thanh Hậu, nhất là Hứa Mị Hương càng kích động không thôi, nàng vốn tuyệt vọng, hôm nay lại nhìn thấy Lý Thanh Hậu cho nên nước mắt chảy dài.
Lý Thanh Hậu nhìn thấy Hứa Mị Hương cũng rung động, hồi tưởng nửa năm qua như xa cách một thế hệ, ánh mắt của hắn cũng nhu hòa hơn trước, Bạch Tiểu Thuần nháy mắt mấy cái, hắn nhìn hai người và mỉm cười, trên đường hai người quay về, Bạch Tiểu Thuần đã cho Lý Thanh Hậu một Thiên Nhân Hồn, hắn kiểm tra thương thế của Lý Thanh Hậu và xác định không ngại hắn mới yên lòng, cũng không đi quấy rầy, cũng mang theo Thiết Đản ra khỏi tông môn.
Nhìn chung quanh tổn hại, nhìn các đệ tử bị thương, nội tâm Bạch Tiểu Thuần cũng bi ai.
Trên thực tế một trận chiến này đệ tử Nghịch Hà Tông thương vong thảm trọng nhưng cũng có thu hoạch cực lớn, về phần tù binh, Nghịch Hà Tông đã bắt được mấy vạn người, hơn nữa cũng đạt được pháp bảo và tài nguyên trên người của bọn họ cũng rất khả quan.
Đây chỉ là tiếp theo, có không ít chí bảo nội tình của ba tông, bởi vì ba lão tổ Thiên Nhân đột nhiên thất bại, bởi vì tu sĩ ba tông chạy trốn chật vật nên không mang đi, từ đó Nghịch Hà Tông thu hoạch càng lớn.
Qua trận chiến hôm nay, Bạch Tiểu Thuần giúp nghịch chuyển càn khôn, trước đó có Thiết Đản tồn tại càng giúp Bạch Tiểu Thuần trở thành linh hồn của mọi người.