Mình lựa chọn tự bạo có thể khống chế thuật pháp chấn động, có thể đi triệt tiêu chín đạo hàn ảnh của Bạch Tiểu Thuần đuổi giết, trong thời gian ngắn hắn đã có quyết đoán, đổi thành người khác rất khó làm được như vậy, cũng chỉ có đạt tới Thiên Nhân, sau đó trải qua quá nhiều kinh nghiệm chiến đấu, do đó dưỡng thành phản ứng bản năng.
Trong tiếng nổ vang, lão tổ Cực Hà Viện tự bạo, lực lượng kinh thiên động địa bao phủ chung quanh, trong chốc lát hàn băng ngàn trượng tan vỡ, chín kính ảnh đứng mũi chịu sào, trực tiếp bị phong bạo bao phủ, cùng lúc đó nguyên thần lão tổ Cực Hà Viện vào lúc thân thể tự bạo bỏ chạy, hắn thề đây là tốc độ nhanh nhất đời của hắn, hắn không ngừng bỏ chạy thật xa.
Hắn sợ, triệt để sợ, nội tâm càng hận lão tổ Tinh Hà Viện cực lớn, nếu như không phải lão tổ Tinh Hà Viện quá mức phế vật, hai người liên thủ, trận chiến này có thể thắng, hiện tại lão tổ Tinh Hà Viện lông tóc không tổn hao gì, bản thân mình tự bạo chỉ còn nguyên thần.
Nội tâm phẫn nộ căm hậ và sợ hãi bi ai, từ đó làm nguyên thần lão tổ Cực Hà Viện không ngừng vặn vẹo, nội tâm của hắn cực kỳ biệt khuất, nếu như có thể lựa chọn, hắn hi vọng Bạch Tiểu Thuần dùng pháp nhãn trói buộc mình trước.
Vào lúc này lão tổ Cực Hà Viện tự bạo thân thể chạy đi, hàn kính sụp đổ, nguyên thần bỏ chạy, lão tổ Tinh Hà Viện không tiếc tu vi cắn trả giãy dụa thoát khỏi pháp nhãn của Bạch Tiểu Thuần, càng nghe được lão tổ Cực Hà Viện gào thét, nội tâm của hắn biệt khuất khó nói thành lời.
Có thể hắn hoảng sợ nhưng hiện tại nội tâm bạo phát ngập trời, hắn trơ mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần chỉ dùng vài giây công kích như cuồng phong sậu vũ, oanh như bài sơn đảo hải, không ngờ Thiên Nhân như mình bị buộc tự bạo thân thể và dùng nguyên thần bỏ chạy.