Nhưng ngay lúc ba người đang bay nhanh, bỗng chốc, Bạch Tiểu Thuần đột nhiên biến sắc. Vào thời điểm này, tiếng hát kia... lại âm thầm truyền đến từ trong sương mù, từ trong biển xương!
Vô cùng quỷ dị, đồng thời, cũng làm ba người lập tức đã dựng đứng hết lông tơ. Tống Khuyết và Thần Toán Tử không khỏi khó thở.
- Đáng chết, tại sao chiếc thuyền quỷ này lại đến nữa rồi!
Bạch Tiểu Thuần cảm thấy da đầu tê dại, lúc này hắn hét lớn một tiếng, tốc độ cũng bộc phát đến cực hạn, kéo theo Tống Khuyết cùng Thần Toán Tử, liền muốn bỏ chạy cấp tốc.
Mà chiếc thuyền kia cũng không lập tức đuổi theo, nó chỉ xuất hiện một chút, sau khi bọn hắn ở ngoài ngàn trượng, liền biến mất không còn tăm hơi. Nhưng áp lực gây ra trong lòng ba người lại cực kỳ lớn!
Bọn hắn biết rõ, chiếc thuyền này đã xuất hiện bốn lần. Lần thứ nhất nó biến mất khi cách ngàn trượng, lần thứ tư thì lại đưa ba người lên thuyền, mà bây giờ nó xuất hiện lần nữa, khoảng cách lại vừa đúng ngàn trượng. Bọn hắn không thể không cân nhắc, trong một hai canh giờ nữa, chiếc thuyền này liệu có liên tục xuất hiện hay không.
Dưới loại áp lực này, ba người cũng không có tâm tư nói chuyện với nhau, sắc mặt từng người đều rất ngưng trọng. Dưới sự lôi kéo của Bạch Tiểu Thuần, ba người đang liều mạng bay nhanh. Thời gian trôi qua, vậy mà ngay sau một nén nhang, đột nhiên, tiếng hát kia lại xuất hiện.
- Chuyện gì xảy ra, sao lần này đến nhanh như vậy!!
Bạch Tiểu Thuần đã muốn nhảy dựng lên, tâm thần hắn đang rất rung động, hắn nhìn vào năm trăm trượng đằng sau lưng, chiếc thuyền kia đột ngột xuất hiện, cũng dột ngột biến mất.
Sau khi nhìn thấy chiếc thuyền này lần nữa, Bạch Tiểu Thuần cũng rõ ràng, chiếc thuyền khổng lồ này căn bản cũng không thể chỉ có hai tầng, nhìn dáng dấp của nó, sợ rằng ít nhất cũng phải có khoảng năm tầng. Mà một khi bọn hắn lại bị đưa lên thuyền, cho dù Bạch Tiểu Thuần có lệnh bài mà Thủ lăng nhân đưa cho, trong lòng hắn cũng không nắm chắc.