Thời gian trôi qua...
Phiến sương mù này tồn tại mấy canh giờ mới chậm rãi tiêu tán, người bước ra đầu tiên là Hồng Trần Nữ.
Sắc mặt nàng hồng nhuận phơn phớt và nhíu đôi mi thanh tú, giống như khi đi ra thân thể không khỏe, trong mắt có phức tạp, nàng quay đầu nhìn sương mù mỏng manh sau lưng, nàng dậm chân một cái bất chấp đau đớn, nàng hừ một tiếng mang theo xấu hổ bay nhanh, sau đó biến mất phía chân trời.
Sau khi Hồng Trần Nữ đi chừng một nén nhang, sương mù biến mất và lưu lại một đống bừa bộn.
Dưới cây đại thụ, Bạch Tiểu Thuần ngơ ngác ngồi ở chỗ kia, đôi mắt vô thần, da mặt co giật.
- Quá thô bạo...
Bạch Tiểu Thuần khóc không ra nước mắt, sau một lúc lâu hắn mặc y phục vào.
- Nàng nhất định đã cố ý! Chẳng lẽ ta mê người như vậy còn bị nàng đại phát thú tính, cố ý dùng ph*t t*nh Đan đến đẩy ngã ta...
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây nội tâm bi thương, cũng có một ít đắc ý, nhất là trong đầu nhớ lại cảnh tượng kiều diễm liền hưng phấn.
- Bỏ đi bỏ đi, chuyện này xem như cho Chu Tử Mạch một câu trả lời.
Bạch Tiểu Thuần thở dài một tiếng, hắn bắt đầu thu thập vật phẩm trong rừng cây, một lần nữa xuất ra một túi trữ vật và đổi một bộ quần áo rời di.
- ph*t t*nh Đan, thật sự là quá tổn hại...
Bạch Tiểu Thuần lần đầu tiên cảm thấy năm đó mình không nên sáng tạo ra ph*t t*nh Đan, dĩ vãng hắn cho rằng sẽ dùng đan dược cho kẻ khác, hôm nay lại bị chính mình dính đòn, nhớ tới ý chí giãy dụa lúc trước thì hắn lại nhớ tới Chu Nhất Tinh.
- Vẫn là Nhất Tinh lợi hại, năm đó ta cho hắn ăn nhiều như vậy nhưng hắn vẫn nhịn xuống.
Bạch Tiểu Thuần cảm khái bay ra khỏi rừng nhiệt đới, không bao lâu tìm đến Tống Khuyết, Tống Khuyết vẫn không dám tới gần sơn mạch và chờ ở nơi này, giờ phút này nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần xuất hiện và nhìn thấy gương mặt Bạch Tiểu Thuần hồng nhuận phơn phớt, bộ dạng bất đắc dĩ thì hắn ngạc nhiên.