- Đúng vậy, không nên để đám người này sống tốt, còn có lão gia hỏa Cửu U Vương kia, ngươi tìm cơ hội gõ hắn một chút!
Sư đồ hai người nghĩ biện pháp thu thập đám người kia như thế nào, sau khi bàn bạc kỹ càng, cuối cùng Bạch Tiểu Thuần cảm thấy mỹ mãn, cảm giác mình thu đệ tử này không uổng.
- Đúng rồi, sư tôn, trong khoảng thời gian này ta dùng lực lượng Minh Hà, hơn nữa có thủ lăng tiền bối chỉ điểm, rốt cục sáng tạo ra cách điều chế hỏa diễm hai mươi màu và hai mươi mốt màu!
Bạch Hạo nói hời hợt nhưng trên thực tế đến hôm nay hắn không nắm giữ quá nhiều thần thông là do hắn dùng đa số thời gian của mình suy diễn, lại dùng thân phận của mình và dùng lực lượng Minh Hà sáng tạo ra cách điều chế.
Mới qua thời gian một tháng hắn đã sáng tạo ra cách điều chế hỏa diễm hai mươi màu và hai mươi mốt màu!
- Ta cảm thấy đáng tiếc, hỏa diễm hai mươi mốt màu đã là cực hạn, điểm này ta không thể phán đoán, chỉ có chính thức luyện chế mới có thể biết được hỏa diễm hai mươi mốt màu có phải cực hạn của thế giới này hay không, cách điều chế sau hỏa diễm hai mươi mốt màu, ngay cả thủ lăng tiền bối cũng trầm mặc, đệ tử cũng có thể cảm nhận được hỏa diễm hai mươi hai màu quá khó khăn, kính xin sư tôn cho ta một ít thời gian.
Bạch Hạo nâng tay phải điểm vào hư không, ngay sau đó có một ngọc giản xuất hiện.
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần chấn động, tạo nghệ luyện hỏa của hắn dần tiến thêm một bước, được cách điều chế khó khăn, nếu muốn sáng tạo trong thời gian ngắn có thể tưởng tượng Bạch Hạo trả giá bao nhiêu tâm lực.
Trong mắt Bạch Tiểu Thuần mang theo nhu hòa, hắn ngưng trọng cầm ngọc giản.