- Chim ưng con lớn lên vẫn phải rời khỏi ôm ấp bay về bầu trời rộng lớn hơn...
Bạch Tiểu Thuần thở dài, tự an ủi mình một phen sau đó hắn cảm giác mình hiện tại chính là đại nhân vật.
- Hiện tại ta là nhân vật chí cao vô thượng trong Man Hoang, đạo lữ của ta là Thiên Nhân, nhạc phụ là Bán Thần, đệ tử chính là Minh Hoàng! Đại Thiên Sư nhìn thấy ta cũng cảm thấy không bằng... Ah!
Bạch Tiểu Thuần nghĩ đến đây, trái tim của hắn kích động đập nhanh hơn.
Mang theo chúc phúc với đệ tử, mang theo kích động với thân phận của mình, Bạch Tiểu Thuần cúi đầu nhìn sang sợi tóc trong tay bản thân, trái tim của hắn đập thình thịch vài cái.
- Thiên Tôn nha... Ta nhớ đây chính là sợi tóc đỏ duy nhất trên đầu của hắn... Có thể tưởng tượng đây chắc chắn là bảo vật, đối với Thiên Tôn mà nói là thứ cực kỳ trọng yếu...
Bạch Tiểu Thuần nghĩ đến đây liền khẩn trương, hắn vô ý thức nhìn mọi người.
Vốn có tu sĩ trấn thủ Minh Hà cấm địa nhưng hiện tại không có thân ảnh người nào khác, hiển nhiên đã bị thủ đoạn của người thủ lăng dời đi hoặc do chiến đấu quá kịch liệt, trường thành đều sụp đổ cho nên Man Hoang bắt đầu điều đi rồi, Bạch Tiểu Thuần xác định bên cạnh không có người nào cho nên mới an tâm, cuối cùng cắn răng một cái.
- Khốn khiếp, lão tử sợ cái điểu gì, đây chính là đồ thủ lăng gia gia cho ta, ai dám lấy chứ?
- Lại nói dựa theo cách nói của thủ lăng gia gia, hấp thu sợi tóc này có thể giúp ta đạt tới Bất Tử Cốt đỉnh phong, đối diện với cơ duyên như vậy, cho dù là tóc của thiên vương lão tử ta cũng hút!
Sau khi trải qua tôi luyện trong Man Hoang, Bạch Tiểu Thuần cảm giác mình to gan hơn trước rất nhiều, hắn cắn răng một cái, hắn đi tìm một khu vực trong Minh Hà cấm địa sau đó đào một cái động phủ và tiến vào bên trong bế quan tu luyện.