Bạch Tiểu Thuần nghe được lời c*̉a Thủ Lăng Nhân mà nội tâm giống như có sóng đánh, thế nhưng khi hắn nhìn lại khuôn mặt c*̉a Thủ Lăng Nhân thì cơn sóng này lại càng mạnh hơn.
- Lão gia gia người...
Bạch Tiểu Thuần nghẹn ngào, Thủ Lăng Nhân bộ dáng chỉ sau giây lát đã già nua đi nhiều, giống như vừa mới bò ra từ trong một ngôi mộ vậy, so sánh với lúc trước thì chênh lệch thật lớn. Thậm chí Bạch Tiểu Thuần còn cảm nhận được Thủ Lăng Nhân dường như đang dần suy yếu đi.
- Ta đã già rồi... Tồn tại quá lâu rồi, có lẽ Chúa Tể năm đó sáng tạo ra ta, c*̃ng không ngờ tới ta lại có thể tồn tại lâu đến vậy, vận mệnh c*̉a ta vốn là, ngay khi thế giới đại môn được mở ra thì c*̃ng là lúc ta chết đi.
Thủ Lăng Nhân chậm rãi mở miệng, đối với sự già nua c*̉a mình c*̃ng không hề để trong lòng.
- Thời gian c*̉a ta không còn nhiều, thế nên lúc này mới cưỡng ép ra tay, đáng tiếc... Dù ta đã vận dụng đến cấm thuật cuối c*̀ng vẫn không giết được hắn.
- Mà ta c*̃ng vì lần ra tay này mà thời gian tồn tại c*̃ng giảm bớt lần nữa, hơn nữa, thế giới này, c*̃ng vì vết sẹo từ cấm thuật mà đã xuất hiện dấu hiệu bị nghiền nát rồi.
Thủ Lăng Nhân lắc đầu, thần sắc vô c*̀ng tiếc nuối.
Bạch Tiểu Thuần hơi thở dồn dập, đến lúc này hắn c*̃ng đã triệt để hiểu ra mọi chuyện, c*̃ng hiểu được sự tiếc nuối c*̉a Thủ Lăng Nhân. Không phải chỉ có vì hôm nay không giết được Thiên Tôn mà còn vì nhiều năm trước, khi có thể làm được thì lão lại vì ngại những hạn chế c*̉a mình mà không ra tay, để cho Thiên Tôn lớn mạnh như ngày hôm nay.