- Chuyện này cũng không phải là ta muốn lừa gạt, ngài cũng hiểu đấy, Bạch Tiểu Thuần ta đáy lòng thiện lương, không thích gây chuyện, vô cùng ngoan ngoãn, ta chỉ là muốn quay về Nghịch Hà Tông mà thôi, đều là do bọn họ muốn giết ta mà. Ta chỉ có thể lấy thân phận khác, thế rồi mọi chuyện cứ vậy mà tiếp diễn, cái gì Chúng Ân Lệnh, cái gì Giám Sát Sứ, rồi thì xét nhà, những chuyện này cũng không phải ta cố ý, ài, người trong giang hồ thật là thân bất do kỷ mà.
Bạch Tiểu Thuần tranh thủ thời gian mở miệng, vừa nói vừa dò xét Thủ Lăng Nhân. Hắn thực sự là cảm thấy chính mình cũng có cái oan ức, xét ra thì bản thân cũng không sai, tất cả những chuyện này đều là nước chảy bèo trôi, hắn cũng đâu muốn như vậy.
Thủ Lăng Nhân sắc mặt không biểu tình, liếc nhìn Bạch Tiểu Thuần vài lần, tay phải nhấc lên, trong tay xuất hiện một lệnh bài màu đen ném cho Bạch Tiểu Thuần.
- Bốn phía trường thành đã bị Thiên Tôn dùng nước Thông Thiên Hải phong ấn, bất luận kẻ nào cũng không thể ra vào được. Ta hiện tại không thể rời khỏi Man Hoang, không đưa ngươi đi được. Nếu ngươi muốn vể Nghịch Hà Tông thì có thể tới sinh mệnh cấm khu, lệnh bài này có thể bảo vệ ngươi an toàn.
Bạch Tiểu Thuần sững sờ nhận lấy lệnh bài, vật vừa đến tay đã làm cả người hắn lạnh như băng. Chỉ nhìn qua đã biết là bảo bối, hắn tranh thủ thời gian thu lại. Bạch Tiểu Thuần biết rõ sinh mệnh cấm khu, cũng gọi là vô nhân cấm khu, nằm ở giữa Man Hoang và Thông Thiên khu vực, không ai có thể đi qua nơi đó.
Nơi giao thông duy nhất giữa hai bên chính là chỗ trường thành kia, một khi đã có lệnh bài này lại có thể đi qua sinh mệnh cấm khu, như vậy Bạch Tiểu Thuần lúc nào cũng có thể rời khỏi. Hơn nữa đi qua sinh mệnh cấm khi thì tốc độ hắn quay về Nghịch Hà Tông cũng tăng lên nhiều, dù sao theo kế hoạch lúc trước của Bạch Tiểu Thuần thì phải đi qua trường, mà như vậy thì lại phải đợi thuyền, sau đó quay về Tinh Không Đạo Cực Tông làm trạm trung chuyển.