Lúc này, khi lão phủ xuống, trời đất nổ vang, uy áp Bán Thần bạo phát, kinh thiên động địa, đồng thời chỉ trong nháy mắt, từ bốn phương truyền tới những tiếng vỡ vụn của mặt kính. Dùng mắt thường có thể thấy được, trong thiên địa này nổi rõ lên một tầng màn sáng mờ mờ, mà ở trên đó dần xuất hiện khe nứt, những khe nứt đó cũng đang nhanh chóng lan ra. Rất nhanh sau đó màn sáng đã chằng chịt vết nứt, rồi trực tiếp vỡ vụn!
Màn sáng này đúng là phong ấn của Công Tôn Uyển Nhi, lúc này đã tan vỡ. Toàn thân Bạch TIểu Thuần lại có chút dễ chịu, dường như được cởi bỏ một tầng gông xiềng nào đó, tinh thần hắn không khỏi phấn khởi.
Nhưng ngay khi hắn đang kích động, Công Tôn Uyển Nhi ở kia tuy sắc mặt ngưng trọng nhưng ánh mắt lại lộ vẻ tham lam, đầu lưỡi không tự chủ mà l**m môi, giống như đang thấy một món ngon bày trước mặt!
- Rốt cuộc cũng câu tới một con cá lớn...
Công Tôn Uyển Nhi âm thanh càng trở nên quỷ dị, lời nói vừa dứt liền bay thật nhanh tới chỗ Cự Quỷ Vương!
Bạch Tiểu Thuần hít vào một hơi, thấy Công Tôn Uyển Nhi đang ở trước mặt Bán Thần mà vẫn dám chủ động ra tay, đầu óc hắn không ngừng chấn động, lúc nãy còn thấy được hy vọng mà chỉ trong chớp mắt, hy vọng đó đã lung lay rồi.
- Nhạc phụ cẩn thận, người này quỷ dị vô cùng, có thể dựa vào nuốt người mà trở nên mạnh mẽ!
Hắn lập tức hô to.
Cự Quỷ Vương nheo mắt lại, đáy lòng lão đang vô cùng tức giận vì thấy con gái mình đang trọng thương mà hôn mê, cũng thấy Bạch Tiểu Thuần đang bảo hộ nó. Điều này làm cho lão tuy lửa giận ngút trời nhưng đồng thời cũng vui mừng.
Có điều lúc này không thể phân tâm được, ngay khi tới nơi đây lão đã cảm nhận được chấn động tu vi trên người Công Tôn Uyển Nhi cũng không phải là quá mạnh, thế nhưng ẩn chứa trong đó lại là một tia khí tức đến lão cũng phải hoảng sợ!