Trời đất như có sấm sét ầm ầm đánh xuống, mây đen đang tràn ngập bầu trời, dường như bị k*ch th*ch, run lên một chút rồi bất chợt, những hạt mưa từ đó rơi xuống, rải ra khắp mặt đất. Trước mặt Bạch Tiểu Thuần, Lôi Sơn toàn thân run rẩy, hắc mang trong mắt dần mờ đi rồi biến mất, cặp mắt vô thần nhìn Bạch Tiểu Thuần, đôi môi khẽ động.
- Chủ nhân, sẽ tới tìm ngươi...
Còn chưa nói hết câu, thân thể gã đã nổ ầm một tiếng, chỉ trong nháy mắt liền vỡ vụn ra, không phải chỉ có chia năm xẻ bảy mà là biến thành vô số những khối thịt nát, xương gãy bắn tung ra bốn phía, rơi lả tả trên đất.
Về phần máu đen của gã đều đã bị nước mưa cuốn trôi. Lúc này, sấm sét đánh xuống, cơn mưa càng lớn.
Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu, khí tức có chút không ổn định, nhìn về phía xa, nơi Công Tôn Uyển Nhi bị phong ấn, hắn im lặng, quay người đi, thân thể lóe lên một cái, ôm lấy Hồng Trần Nữ, bay lên không, đặt chân xuống Thiên Chu. Cả con thuyền chấn động, ở dưới cơn mưa, hóa thành một vệt cầu vồng xuyên qua làn mưa bay về phương xa.
Trong lúc Bạch Tiểu Thuần mang theo Hồng Trần Nữ còn đang hôn mê, toàn lực vận chuyển tu vi Nguyên Anh hậu kì để điều khiển Thiên Chu bay đi thì cách đó mấy vạn dặm, nơi Công Tôn Uyển Nhi bị Hồng Trần Nữ dùng Hồng Trần Tử Mạch phong ấn, bỗng nổ vang một tiếng.
Vụ nổ này làm xung quanh xuất hiện sóng gợn, lan ra xung quanh, những nơi nó đi qua, đất đá xung quanh đều bị thổi bay đi ba thước, lõm xuống. Còn tòa thành trì lớn bằng bàn tay kia cũng lập tức tan vỡ.
Ngay khi đó, có hắc khí từ bên trong thành trì vỡ vụn kia bay lên không, sau đó ngưng tụ lại một chỗ, hóa thành một tiểu cô nương, ngay sau đó liền biến thành Công Tôn Uyển Nhi, rồi lại một lần nữa trở thành Bạch Tiểu Thuần.