Chỉ là lúc này đang phải đối mặt với nguy cơ sống còn, trong đầu Bạch Tiểu Thuần chỉ nghĩ đến chuyện làm cách nào mà bỏ chạy, cũng không suy ra được loại biện pháp gián tiếp này. Hiện tại, Nguyên Anh của hắn đang khoanh chân ngồi trong Quy Văn Nồi, đôi mắt bỗng mở ra.
Ngay khi đó, đôi mắt đó lóe ra tinh mang.
Ánh sáng trong mắt Bạch Tiểu Thuần giống như mặt trời chói lọi, thậm chí nó dường như còn gây ra tiếng sấm vang vọng cả gian mật thất.
Những dao động mạnh mẽ từ trong Nguyên Anh của hắn không ngừng bộc phát ra, lực lượng Nguyên Anh hậu kì.
Luyện linh Nguyên Anh mười lăm lần có thể làm tu vi của bản thân đột phá, đạt tới Nguyên Anh trung kì, luyện tới mười tám lần là Nguyên Anh hậu kì, còn mười chín lần thì sẽ khiến tu vi vô cùng tiếp cận Đại viên mãn!
Mà luyện linh hai mươi lần thì sẽ đột phá Nguyên Anh hậu kì, chân chính bước vào cảnh giới Đại viên mãi. Còn sau đó, theo truyền thuyết, luyện linh hai mốt lần, tu vi đột phá lên Thiên Nhân!
Chỉ có điều đây chỉ là truyền thuyết mà thôi, cho đến nay toàn bộ Khôi Hoàng Thành vẫn chưa có ai sử dụng biện pháp này để tấn chức Thiên Nhân. Vi thế, liệu chuyện này có thực sự tồn tại, còn có manh mối hay trở ngại nào khác hay không thì không ai biết được.
Thậm chí, luyện anh mười chín lần được như Bạch Tiểu Thuần, dù là trong lịch sử toàn bộ Khôi Hoàng Triều, kẻ làm được điều này, tuy không nói là gần như không có, thế nhưng cũng là lông phượng sừng lân!
Mà Bạch Tiểu Thuần sau khi luyện linh Nguyên Anh đến trình độ này, hắn cũng có thể mơ hồ cảm nhận được, Nguyên Anh của bản thân dường như có cảm giác muốn hòa làm một với trời đất nơi đây, thậm chí còn có chút trực giác với cõi u minh.