Bạch Tiểu Thuần hãi hùng khiếp vía, hắn cũng nhìn ra được, Lôi Sơn đã trở nên mạnh mẽ không biết bao nhiêu lần so với lúc trước rồi, chắc hẳn cái giá phải bỏ ra cũng không nhỏ. Dù cho có phải là khi nãy Hồng Trần Nữ đã giết gã rồi hay không thì năm đó gã ta đích thực đã chết rồi.
- Người chết rồi còn có thể chết lần nữa hay sao?
Bạch Tiểu Thuần sợ hãi hít vào một hơi, cẩn thận nhìn xuống chỗ thi thể Lôi Sơn, không phát hiện gã có cử động gì. Đồng thời, giờ phút này, Hồng Trần Nữ cùng Công Tôn Uyển Nhi cũng đang đấu pháp vô cùng kịch liệt.
Hồng Trần Nữ cũng biết, hôm nay mình sợ là gặp phải kình địch rồi. Hai tay nàng bấm niệm pháp quyết, từng đạo hồng mang theo đó mà bay múa, nơi chúng đi qua thậm chí cả hư không cũng bị phá vỡ.
Thêm vào pháp bảo Hồng Liên vờn quanh, tỏa vô số cánh hoa ra khắp bốn phương, rồi nhanh chóng thu lại tạo thành chấn động Thiên Nhân Lực hủy diệt vạn vật trong phạm vi quanh đó.
Đây chỉ thứ yếu, điều quan trọng là uy áp được hình thành từ tu vi Thiên Nhân của Hồng Trần Nữ. Uy áp này có thể làm cho Nguyên Anh tu sĩ giống như bị đeo cả ngọn núi lớn lên lưng, kể cả thân thể lẫn tâm thần đều phải chịu đựng áp lực thật lớn. Nếu đối thủ là kẻ khác thì chỉ sợ sớm đã không thể chống đỡ được mà đã hình thần câu diệt từ lúc Thiên Nhân thuật pháp đánh ra.
Thế nhưng Công Tôn Uyển Nhi kia lại không phải hạng tầm thường, thuật pháp của nàng vô cùng quỷ dị, toàn thân bao phủ một quầng sáng màu đen, cứ mỗi lần nó tan biến đều hút ra một phần sinh cơ từ Hồng Trần Nữ.
Không chỉ có vậy, kinh người nhất vẫn là tốc độ của Công Tôn Uyển Nhi, nàng thực sự quá nhanh, nhanh đến không thể tưởng tượng, không thể thấy rõ được thân ảnh của nàng mà chỉ thấy được vô số tàn ảnh ở xung quanh Hồng Trần Nữ, khiến cho bốn phía dường như đều tràn ngập những quầng sáng màu đen.