Chu Nhất Tinh cũng hít khí lạnh, chỉ có Vũ Đạo nhìn quen mắt, sắc mặt hắn như thường, lúc này cười nói:
- Chúng ta đã khảo sát cuối đường sông nằm cách đây vài chục dặm, nơi đó kết nối với núi lớn, Minh Hà chỉ xuất hiện trong phạm vi mười dặm, sau khi tới núi lớn liền biến mất.
- Mỗi ngày đều diễn ra như vậy...
Bạch Tiểu Thuần bình tĩnh, hắn đứng lên nhìn ra xa, Man Hoang Minh Hà, sau khi hắn đi vào Man Hoang đã nghe nói rất nhiề nhưng hôm nay mới gặp lần đầu tiên.
- Trong truyền thuyết, cuối Minh Hà chính là Minh Hoàng cung, bên trong chính là... Minh Hoàng!
Chu Nhất Tinh hít thở dồn dập, hắn thì thào tự nói, Bạch Tiểu Thuần cũng nghe qua truyền thuyết này, ánh mắt của hắn nhìn Minh Hà như ẩn như hiện trong sương mù.
Lúc nhìn thấy Minh Hà, đột nhiên thân thể Bạch Tiểu Thuần rung động rất mạnh, hắn mở to mắt và không dám tin, hắn chỉ vào Minh Hà và hô to.
- Nơi đó... Có người!!
Hắn nói lời này làm Chu Nhất Tinh cùng Vũ Đạo sửng sốt, bọn họ nhìn sang, hai bên bờ sông đều là sương mù, cũng không có người nào.
- Không có ah...
Chu Nhất Tinh chần chờ nhìn phía Bạch Tiểu Thuần.
- Các ngươi không có nhìn thấy? Là ở chỗ đó, là lão đầu... Hắn mặc áo đen... Ngồi chỗ kia...
Bạch Tiểu Thuần kinh ngạc, hắn nhìn lần nữa, hắn nhìn rất rõ ràng, bên cạnh bờ Minh Hà có lão giả tóc trắng xoá mặc áo đen đưa lưng về phía bọn họ, hắn đang thả câu..
Chu Nhất Tinh rung động, hắn tin tưởng Bạch Tiểu Thuần không cần thiết phải nói dối hù dọa bọn họ, cho dù hắn nhìn bờ Minh Hà thế nào cũng không phát hiện người nào, nơi Bạch Tiểu Thuần đang chỉ là trống trải.
Sắc mặt Vũ Đạo biến hóa, hắn do dự một lúc mới nói: