Hồng Trần Nữ vừa muốn tránh đi, Bạch Tiểu Thuần nắm cơ hội bước tới, tốc độ cực nhanh, chỉ trong nháy mắt tới gần Hồng Trần Nữ và đánh một chưởng.
- Bắt lại cho ta!
Hắn rống to, đại hán giáp bạc và giáp đen xông lên, phối hợp năm ngàn thi khôi, mặc cho Hồng Trần Nữ giãy dụa thế nào cũng khó thoát khỏi phong ấn.
Bạch Tiểu Thuần không dừng lại, hắn một tay bắt lấy cánh tay Hồng Trần Nữ, sau đó thuận thế hạ xuống, trực tiếp đáp xuống đất và đặt Hồng Trần Nữ lên người mình, cảm nhận thân thể có lồi có lõm và mềm mại của Hồng Trần Nữ, Bạch Tiểu Thuần rung động khó nói thành lời, ánh mắt cúi xuống nhìn đôi môi mê người của Hồng Trần Nữ.
- Bạch Hạo, ngươi dám!!
Sắc mặt Hồng Trần Nữ biến hóa, nàng quát Bạch Tiểu Thuần và không ngừng giãy dụa, nội tâm hối hận và bối rối, tu vi trong người bị phong ấn gắt gao, ít nhất cần thời gian nửa nén nhang mới có thể phá giải.
Nàng càng giãy dụa, Bạch Tiểu Thuần càng thích, hắn hít sâu mấy hơi và thầm hô yêu nữ, sau đó làm bộ dạng hung ác nhìn nàng.
- Đừng câu dẫn ta!
- Ngươi!!
Sắc mặt Chu Tử Mạch đỏ thẫm, nàng nổi giận tới cực điểm, trong mắt mang theo lửa giận thiêu đốt nhưng không dám động, bởi vì nàng phát hiện ánh mắt đối phương không đúng.
- Chu Tử Mạch, ngươi đang chui đầu vô lưới, nãi nãi, chẳng lẽ muốn động phòng với bổn đại nhân?
Bạch Tiểu Thuần hít sâu vài hơi và trêu chọc.
- Vô sỉ, ngươi im miệng, ngươi là kẻ vong ân phụ nghĩa, phụ thân ta đối đãi với ngươi tốt như vậy, ngươi đối đãi với hắn như vậy sao?
Hồng Trần Nữ gầm lên, bộ dạng nghiến răng nghiến lợi.
Bạch Tiểu Thuần nhíu mày, nhìn kỹ Hồng Trần Nữ, suy nghĩ không phải giả ra... Hồng Trần Nữ trong trí nhớ của hắn không phải như vậy, đạo lý đơn giản như thế làm sao có thể không nghĩ ra, vì vậy hắn đưa tay sờ trán Hồng Trần Nữ.