Tất cả tộc nhân trong gia tộc im lặng, trong thời gian gần đây, chuyện chúng ân lệnh ban bố trong gia tộc Thiên Hầu, tất cả hậu duệ trong gia tộc Thiên Công đều động tâm.
Bọn họ không dám có động tác gì, thật sự là do gia tộc Thiên Công khác với gia tộc Thiên Hầu.
Nếu lúc trước Đại Thiên Sư giơ đao mổ như gió lốc huyết tinh diệt mười tám Thiên Hầu, Thiên Công lại không ngã, từ trình độ nào đó mà nói, chỉ cần bọn họ không phản bội hoàng triều, địa vị của bọn họ rất khó rung chuyển, dù sao bọn họ là Thiên Nhân, là cường giả trong Thiên Nhân, cho dù trong khu vực Man Hoang hay Thông Thiên Hà đều là tồn tại cao cao tại thượng.
Lúc này Bạch Tiểu Thuần tới gần, một màn sáng sinh ra ngăn cách Bạch Tiểu Thuần ở bên ngoài, sau đó trong màn sáng có giọng nói trầm thấp truyền ra.
- Nói đi, nói xong cút ngay!
Giọng nói mang theo miệt thị và chán ghét.
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần nhìn chằm chằm vào Thiên Công tháp trong màn sáng Trần gia, sau đó hắn cười lớn.
Những người vây xem theo sau Bạch Tiểu Thuần đều im lặng nhìn mọi chuyện, bọn họ từng nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần không thể bước vào cửa chín gia tộc Thiên Công khác, lúc này nội tâm sinh ra vô số suy nghĩ.
Việc này đang truyền bá ra ngoài, càng ngày càng nhiều người trong thành Khôi Hoàng chú ý tới những việc tại đây.
Trong màn sáng, sắc mặt người Trần gia vô cùng bình tĩnh, bọn họ không ngừng ngẩng đầu nhìn Bạch Tiểu Thuần qua màn sáng.
Trần Hùng cũng như vậy, sắc mặt hắn đầy phức tạp, trên thực tế hắn là dòng chính nhưng không phải người thừa kế Trần gia, dĩ vãng hắn hận Bạch Tiểu Thuần nhưng hiện tại có cảm giác không nói thành lời, hắn hiểu nội tình của gia tộc mình, cũng biết rõ nếu quả thật phân phối bình quân, chính mình đạt được một phần trong đó... Cũng đủ làm hắn động tâm, chỉ sợ cả đời này hắn khó đạt được tư nguyên như vậy.