Như vậy không khác gì kéo sụp con quái vật khổng lồ, mặc dù như vậy sẽ có không ít thiên tài quật khởi nhưng chênh lệch giữa bọn họ với nhau cũng kéo gần rất nhiều.
Chênh lệch thu nhỏ lại, bản thân bọn họ vẫn là con dân của Khôi Hoàng.
Thậm chí bọn họ ủng hộ Đại Thiên Sư mạnh tới mức chưa từng có, uy vọng Đại Thiên Sư đã đạt tới đỉnh phong lại gia tăng rất nhiều, đạt tới độ cao hoàn toàn mới.
Thậm chí hắn muốn tự lập tân triều cũng không phải không được.
Việc này đã làm toàn bộ Thiên Hầu sợ hãi không nhỏ, bọn họ rất chấn động, trong bọn họ có không ít người cảm thấy đau khổ, trên thực tế đám Thiên Hầu đều là gia hỏa đa mưu túc trí, rất nhiều người trong đó dần dần hiểu rõ sự đáng sợ của chúng ân lệnh.
Đáng tiếc... Biết rõ thì biết rõ nhưng có thể hóa giải hay không lại là chuyện khác.
- Nếu kế này do Bạch Hạo nghĩ ra... Kẻ này quá mức đáng sợ!!
- Tâm cơ của người này quá sâu, đã đạt tới mức các quyền quý sợ như rắn rết, hắn tính toán nhân tâm đã đạt tới cực hạn.
- Phải là dạng người gì mới có thể nghĩ ra độc kế thế này... Ta biết rồi, Bạch Hạo năm đó cũng là thứ tử, đáng chết, hắn tới từ Bạch gia của thành Cự Quỷ, bắt đầu từ đó đã sinh ra ý niệm như thế.
Theo thời gian trôi qua, trận phong bạo này càng lúc càng lớn, bắt đầu từ thành Khôi HSu đó lan ra bên ngoài, quét qua cả Man Hoang, không chỉ gia tộc Thiên Hầu, còn có rất nhiều gia tộc luyện hồn cũng nằm trong tâm điểm phong bạo.
Bạch Tiểu Thuần là người khởi xướng cơn phong bạo lại ngồi trong sân phủ giám sát, trong mắt hắn mang theo mệt mỏi, từ đầu đến cuối hắn chưa từng nghỉ ngơi, lúc các tin tức truyền tới liên tiếp, hắn xem các tin tức cực kỳ cẩn thận, từ đó không ngừng phân tích và phán đoán, muốn tìm ra manh mối bên trong.