- Bạch Hạo!
Hắn nghiến răng nghiến lợi. Đối với Bạch Hạo, hắn vừa kiêng kỵ vừa căm ghét. Từ ngày Bạch Hạo xuất hiện, hắn đã bị Bạch Hạo dẫm nát dưới chân, một đừng dẫm từ Luyện Hồn hồ dẫm vào đến Khôi Hoàng thành. Nhất là mấy tháng trước, Bạch Hạo còn đến tận nhà ép hắn phải dùng lễ vãn bối để tham bái. Nỗi nhục này càng khiến Triệu Đông Sơn căm hận đến vĩnh hằng.
Lúc này trong lòng hắn đang dậy lên sát cơ mãnh liệt nhưng hắn cũng chỉ có thể cố đè sát cơ xuống. Trước khi Bạch Tiểu Thuần thất thế, hắn không dám để lộ ra. Kết cục của Lý Thiên Thắng làm cho hắn cảm thấy rất áp lực.
- Ta không tin ngươi sẽ có thể đắc thế mãi được.
Tâm tình Triệu Đông Sơn thật sự không tốt. Hắn phất tay áo, quét mắt nhìn các huynh đệ trong gia tộc. Tính hắn vốn nóng nảy, hơn nữa lại là người thừa kế cho nên luôn luôn bá đạo đối với những người cùng thế hệ trong gia tộc. Lúc này, hắn gằng giọng.
- Tất cả các ngươi cùng tiến lên, đánh một trận với ta!
Hắn nói xong thì bước nhoáng tới một thanh niên trước mặt. Thanh niên này chính là đệ đệ của Triệu Đông Sơn. Thấy Triệu Đông Sơn tiến đánh thì hắn biến sắc nhưng không dám cự tuyệt, vội vã ra tay kháng cự, nhưng làm thế nào hắn có thể là đối thủ của Triệu Đông Sơn. Một tiếng nổ vang lên, thanh niên phun ra máu tươi, vội vã rút lui lại.
Các tộc nhân xung quanh, ai cũng đều biến sắc nhưng vẫn cắn răng bước tới, thanh âm bang bang không ngừng vang lên. Phút chốc sau, hơn mười người Triệu gia đều thổ huyết bị hất ra xa.
- Một đám rác rưởi!
Triệu Đông Sơn bực bội. Lời của hắn khiến những tộc nhân kia phải phẫn nộ, nhưng cũng chỉ có thể lau máu, sắc mặt trắng bệch, cưỡng ép chính mình ẩn nhẫn xuống.