Thậm chí, chỉ bằng hồn dược này cũng đã có thể chứng minh Bạch Tiểu Thuần đã vượt qua khỏi giới hạn Huyền phẩm luyện hồn sư, bước vào cảnh giới Địa phẩm.
Một địa phẩm luyện hồn sư vượt trên cả Thiên Công, Thiên Hầu, ngay cả Đại Thiên Sư cũng phải nể mặt ba phần.
- Mười tám sắc lửa đấy...Chết tiệt! Nếu không phải vì cái Minh Hoàng bảng kia khiến cả thiên hạ đều biết thì ta đã đi luyện Nguyên Anh từ lâu rồi....Đã lâu lắm rồi không luyện, một khi luyện anh xong tu vi của ta sẽ trực tiếp đột phá trở thành Nguyên Anh hậu kỳ!!
Bạch Tiểu Thuần ấm ức, nhưng nghĩ ngợi một hồi vẫn quyết định hoãn lại, chờ đến thời điểm thích hợp sẽ quật khởi. Loại "áo gấm đi đêm" này khiến hưng phấn khoe mẽ của Bạch Tiểu Thuần bị sụt giảm.
Không thể khoe với người ngoài thì đi nói với đệ tử cũng được mà!! Bạch Tiểu Thuần nghĩ đến đây liền phấn khởi dụng thần thức liên hệ với Bạch Hạo.
- Đồ nhi ngoan, ngươi đoán xem vi sư....
Thần thức của Bạch Tiểu Thuần vừa mới truyền ra thì trong đầu hắn vang lên giọng nói vô cùng hoảng hốt của Bạch Hạo!
- Sư tôn, cứu......
Lời nói chưa hết thì có một thanh đao vô hình bỗng chặt đứt liên hệ giữa Bạch Hạo và Bạch Tiểu Thuần....
Mối liên hệ bị chặt đứt quá đột ngột.
- Hạo nhi!
Bạch Tiểu Thuần biến sắc triệt để. Hắn vụt đứng dậy, đầu óc hắn giờ này chấn động mãnh liệt, một nỗi bất an trỗi dậy khiến hắn cảm thấy mình như đang giữa con sóng to gió lớn. Hắn không suy nghĩ gì thêm được nữa. Toàn bộ niềm vui sướng khi trở thành Địa phẩm Luyện hồn sư đã sớm bị hắn quăng ra sau đầu. Giờ phút này, trong đầu hắn chỉ có một ý nghĩ duy nhất, chính là Bạch Hạo.
Không chút do dự, Bạch Tiểu Thuần liền nhấc chân bước ra, lập tức biến mất khỏi gian mật thất xuất hiện ở giữa không trung trên Giám Sát phủ. Thân ảnh hắn hóa thành cầu vồng như sấm vang chớp giật vút thẳng về phía xa, thẳng đến chỗ cuối cùng mà Bạch Hạo ở đó, theo trí nhớ của hắn.