Thời gian trôi qua, tinh thần mà hắn vận dụng để áp súc hỏa diễm vào năm trượng đã bị tiêu hao rất nhiều.
- Nén thêm nữa!
Bạch Tiểu Thuần quyết đoán quyết định. Hắn không tiếp tục tìm kiếm nữa, mà đem năm trượng biển lửa áp súc thêm lần nữa. Trong tiếng nổ ì ầm, hỏa diễm đã co rút thành bốn trượng, tốc độ biến hóa màu sắc liền chậm đi một tí.
Biển lửa này có tốc độ vận chuyển chậm hơn biển lửa phạm vi năm trượng. Người bên ngoài nhìn vào không thể nhận ra sự khác biệt, chỉ có Bạch Tiểu Thuần đắm mình cảm ngộ biển lửa năm trượng trong thời gian dài mới có thể cảm nhận được sự khác biệt ấy.
Màu sắc trong biển lửa bốn trượng biến hóa rất nhanh. Thần thức của hắn vẫn không cách nào lập tức bắt kịp. Hai mắt đã vằn tơ máu nhưng hắn vẫn nhìn không chuyển mắt tìm kiếm màu sắc mới. Liên tục điều khiển, áp súc biển lửa trong thời gian dài, tu vi và tinh thần của hắn đã dần dần tới cực hạn.
Bạch Tiểu Thuần không tiếp tục áp súc mà bảo trì biển lửa ở phạm vi bốn trượng. Sau đó không ngừng tìm kiếm một lần, hai lần, năm lần.....
Mới qua một nén nhang mà hắn đã tìm được mười bốn lần.
- Phán đoán của ta không sai. Quả nhiên ta đã nắm bắt tốt hơn. Lúc trước trong thời gian một nén nhang ta chỉ có thể thấy rõ chín lần mà bây giờ có thể thấy rõ mười bốn lần.
Tuy rằng số lần nhìn thấy tia lửa thứ mười tám đã tăng lên, đáng tiếc hắn vẫn không kịp phóng thần thức vào đúng khoảnh khắc ấy. Cuối cùng hắn thở dài, từ bỏ việc ngưng tụ mười tám sắc lửa tại phạm vi biển lửa bốn trượng, tiếp tục áp súc thêm nữa.
Biển lửa nổ vang theo động tác của Bạch Tiểu Thuần, dường như có một đôi bàn tay vô hình đè ép vào biển lửa. Biển lửa xung động, tia lửa bay múa xuất hiện dấu hiệu bất ổn. Hắn vội tăng thêm lực điều khiển mới khiến biển lửa chậm rãi ổn định thu về phạm vi ba trượng.