Cùng với việc hai nhóm, mười sáu vị Thiên Hầu ngã ngựa, quyền thế của Đại Thiên Sư lại lần nữa đạt tới trạng thái đỉnh phong. Khôi Hoàng bế quan, hoàng tử bế quan, toàn bộ hoàng tộc không một ai dám rời khỏi phủ đệ mình nửa bước.
Đối diện với hành động của Đại Thiên Sư, Tứ Đại Thiên Vương cũng lựa chọn cúi đầu không muốn chọc vào. Trong khoảng thời gian ngắn, uy quyền của Đại Thiên Sư khuynh đảo triều chính, phong quang vô hạn bễ nghễ thương khung, chẳng kém gì thời điểm lão tiến cấp Bán Thần trong tình cảnh Khôi Hoàng mất quyền lực.
Thời gian vút nhanh, thoáng chốc đã ba tháng, cùng với chuyện xét nhà và uy nghiêm của Đại Thiên Sư mà danh khí của Bạch Tiểu Thuần truyền khắp Man Hoang, có thể nói đến giờ này không ai không biết không người không hiểu. Cho dù là các bộ lạc thổ dân, bất chấp lớn nhỏ, tất cả đều phải sợ hãi. Chẳng qua là, tuyệt đại đa số lời bàn tán đều là tiếng xấu mà thôi.
- Nói đến Giám Sát Sứ Bạch Hạo kia...kẻ này giết người không chớp mắt, lòng dạ độc ác, tính cách điên cuồng!
- Hắn còn chuyên đoạt vợ người khác, lừa trên gạt dưới, nịnh nọt vô sỉ, Cự Quỷ Vương cũng đã từng bị hắn lừa bịp!
- Hắn còn am hiểu việc xét nhà, đoạt tài. Những nơi hắn đi qua không còn một ngọn cỏ. Mười tám gia tộc ở Khôi Hoàng triều này đã bị cướp bóc đến sạch sành sanh"
- Tính cách hắn xảo trá, tu luyện tà công thôn phệ sinh cơ người khác. Rất nhiều người bị hắn hút sinh cơ, tùy tiện đi trên đường cũng có thể bắt gặp vài người"
Đủ loại nghị luận được bàn tán sôi nổi khắp Man Hoang. Bạch Tiểu Thuần đã được coi là hiện thân của tội ác tày trời. Thậm chí tại một số bộ lạc, người ta còn dùng tên Bạch Hạo để hù dọa những đứa trẻ không nghe lời.