Trong lòng Bạch Tiểu Thuần khoái chí vô cùng, hắn sớm đã thấy Triệu Đông Sơn, nhưng lại nghĩ mình giờ địa vị cao như vậy cần nên đối thoại trực tiếp với Triệu Hùng Lâm, còn Triệu Đông Sơn là bối phận dưới, mình không cần phải ứng tiếng.
bất quá suy nghĩ mình bây giờ địa vị cao như vậy rồi, tự nhiên muốn trực tiếp cùng Triệu Hùng Lâm đối thoại, như Triệu Đông Sơn muộn như vậy bối phận, tự mình không cần phải quan tâm.
Trong Thiên Hầu tháp, tâm thần Triệu Hùng Lâm cũng đang lan man. Lúc này cảm nhận được chuyện bên ngoài thì mặt hắn nhăn lại, cố cưỡng ép bản thân nhịn xuống, không để ý đến.
- Bạch Hạo, cầm lấy hồn rồi đi nhanh đi!
Triệu Đông Sơn cắn răng nhẫn nhịn bay lên, tay áo hất lên ném ra một quả thủy tinh. Thủy tinh cầu này sáng long lanh, hòa quang tản mác, lại có uy áp khiếp người, trông rất bất phàm. Bên trong có ẩn chứa một ánh lửa, chính là Thiên Nhân hồn thuộc tính hỏa.
Thấy quả cầu thủy tinh như một vệt cầu vồng bay thẳng đến, Bạch Tiểu Thuần liều giơ tay tiếp lấy, mặt mày hắn hớn hở, ngẩng nhìn Triệu Đông Sơn.
- Đây chẳng phải chính là Đông Sơn đại chất tử đó sao, ha ha, các ngươi khách khí quá, gói ghém Thiên Nhân hồn của ta vào thủy tinh nữa. Không tệ, không tệ! Đến đến đến, hôm nay Bạch thúc thúc cao hứng, ngươi mau bái kiến ta một cái. Bạch thúc thúc sẽ thưởng cho.
Bạch Tiểu Thuần cười híp mắt nhìn Triệu Đông Sơn. Tên này đã mấy lần đắc tội mình, hôm nay chính mình đã đến tận đây lẽ nào lại dễ dàng bỏ qua.
Hơi thở Triệu Đông Sơn bắt đầu rối loạn. Nghe Bạch Tiểu Thuần rõ ràng gọi mình đại chất tử, nộ khí trong lòng hắn tăng vọt lên suýt nữa là không thể kềm chế, cũng may hắn biết chiến lực Bạch Tiểu Thuần không tầm thường, với lại thân là Giám Sát sứ, lại có ba nghìn Thi Khôi tràn ngập sát khí nên hắn chỉ có thể cố gắng đè lửa giận xuống, trầm giọng quát.