Khó xử nhất là những kẻ đang ngầm hướng về Khôi Hoành nhưng ngoài mặt ra vẻ là người của Đại Thiên Sư. Một khi mở miệng nghĩa là công khai lựa chọn một bên. Không nói đến việc Đại Thiên Sư có tin tưởng hay không, cho dù Khôi Hoàng có thể thông cảm thì vẫn khiến tình cảnh bọn họ trở nên lúng túng. Ngày sau sẽ bị người khác nắm thóp, hễ sơ sẩy một chút nhất định sẽ gặp phải công kích vô cùng thê thảm.
Quan trọng hơn, hiển nhiên Đại Thiên Sư cũng sẽ không lập tức tin tưởng những gì mà bọn họ biểu hiện ngày hôm nay. Cái ông ta muốn chính là ép mọi người thể hiện lập trường, cho dù là hư giả thì cũng sẽ nói lên nhiều điều.
Qua ngày hôm nay, nhân lực mà Khôi Hoàng vất vả tích lũy sẽ lập tức tan vỡ. Tất cả mọi người đều nhìn thấy hắn lại bị Đại Thiên Sư áp chế lần nữa. Đồng thời Đại Thiên Sư cũng dùng việc này để chấn nhiếp triều đình, cảnh tỉnh những kẻ đang ngả về Khôi Hoàng.
Đây gọi là "Xao sơn chấn hổ"
(công kích khiến kẻ địch phải hoảng sợ. Đây là một loại chiến lược, chỉ uy h**p trên hình thức, phô bày thực lực quân sự khiến đối phương phải sợ hãi mà khuất phục, đạt được mục đích không chiến mà thắng. Sau này được dùng với nghĩa rộng: cố ý cảnh báo, khiến người ta phải chấn động.)
- Tên Bạch Hạo này thực không phải loại tốt lành gì!! Vô sỉ!!
- Quá độc ác rồi! Khốn kiếp!
- Đây là muốn bức chúng ta tỏ thái độ mà!
Mọi người phiền muộn vô cùng, oán hận với Bạch Tiểu Thuần cũng dâng lên cực độ.
Phải biết là trong Khôi Hoàng triều, tuy là Khôi Hoàng bị mất quyền lực tuy là Đại Thiên Sư quyền thế ngập trời phò thiên tử mà lệnh chư hầu, nhưng dù sao thì huyết mạch hoàng tộc vẫn là chí thượng, mặc kệ bên trong như thế nào nhưng đối ngoại thì vẫn phải buông rèm che đậy.