Trong lòng Bạch Tiểu Thuần có một cảm giác rất kỳ quái và cũng vô cùng mãnh liệt.
Bạch Tiểu Thuần còn đang hoảng hốt thì lão già lưng còng kia đã đọc xong tế văn, lão hất tay áo lên nói ra lời cuối cùng.
- Tế tổ, bắt đầu!
Thanh âm của lão như tiếng chuông vang động, vừa truyền ra thì trong xoáy nước trên không cũng vang lên một tiếng nổi kinh thiên. Giống như có một bàn tay vô hình cực lớn quét qua Minh Hà, tức thì xoáy nước nhấc lên sóng lớn, hoa sóng cuồn cuộn... Vô số hồn ngưng tụ lại trong Minh Hà rồi theo vòng xoáy rơi xuống đại địa, bồng bềnh lả tả.
Khó mà miêu tả được khung cảnh hùng vĩ này, hồn rơi như mưa! Vô số hồn từ trên trời giáng xuống, vẩy khắp toàn bộ Khôi Hoàng thành. Hồn nhiều lắm, đếm không xuể, ngập tràn cả thiên địa. Quan trọng nhất là những hồn này tựa hồ đang ngủ say nên nếu có Thiên Nhân hôn thì bất luận kẻ nào cũng có thể thu lấy miễn là có vận khí tốt.
Lập tức từ toàn bộ Khôi Hoàng thành, tiếng hoan hô truyền ra ầm ĩ. Tất cả lê dân, ai cũng phấn khởi liên tục bay lên đi thu lấy ân phúc của tổ tiên.
Trong hoàng cung, bên ngoài đại điện, những thị vệ kia cũng nhao nhao giơ tay thu hoạch hồn. Đám người Hồng Trần Nữ cũng đều ra tay. Cả Thiên Công, Thiên Hầu cùng hơn một nghìn đại thần cũng vậy. Với bọn hắn mà nói, thu hồn trong ngày tế tổ này thì cái quan trọng không phải là chất lượng hồn mà là một điềm lành. Đương nhiên, nếu có thể thu được Thiên Nhân hồn thì càng may mắn.
Chỉ là, Thiên Nhân hồn không phải lúc nào cũng xuất hiện trong tế tổ, thật sự thì vô cùng ít xuất hiện.
Giờ khắc này, Bạch Tiểu Thuần hít sâu, mắt lộ ra kỳ mang, lòng hắn khẩn trương thấp thỏm nhưng cũng đầy chờ mong. Hắn biết rõ, đây là lúc cần triển khai kế hoạch của mình, sau lần này sợ là toàn triều quyền quý càng thù hận mình thêm.