Hai mắt Bạch Tiểu Thuần nheo nheo, thấp thoáng tia kinh hỉ. Hắn phát hiện Triệu Hùng Lâm này không nói lời nào thì thôi, một khi nói chuyện thì sơ hở khắp nơi.
- Triệu Hùng Lâm, ngươi đây là ngang nhiên chất vấn bổn quan, chất vấn Giám Sát phủ, chất vấn Đại Thiên Sư. Chẳng lẽ ngươi chính là đồng đảng của hai vị Lý, Trần!!
Bạch Tiểu Thuần vung tay lên đầy khí thế.
- Người đâu! Chặn cửa hoàng cung lại cho ta! Những người khác có thể tiến vào, còn tên Triệu Hùng Lâm này ý đồ bất chính, không thể vào!
Bạch Tiểu Thuần vừa dứt lời thì không ít Thi Khôi phi đến phong tỏa cửa đông hoàng cung.
Hồn tu quyền quý bốn phía không khỏi hít vào một hơi, xem như được mở mang về miệng lưỡi ngoan độc của Bạch Tiểu Thuần. Độ uy h**p của hắn lập tức được tăng lên, nhất là những người chưa từng gặp Bạch Tiểu Thuần.
Những thị vệ phụ trách canh gác cửa cung thì cười khổ. Việc này bọn hắn không ngăn cản được, chỉ có thể vội vàng báo cáo tình hình lên trên.
Trần Hảo Tùng đau đầu, Bạch Tiểu Thuần giống như một cái dằm trong xương hắn. Rõ ràng chỉ cần một cái tát là tát chết hắn nhưng hết lần này tới lần khác hắn đều cố kị mà không ra tay được.
Nếu chỉ có thể thì cũng thôi nhưng Bạch Tiểu Thuần này miệng lưỡi bén nhọn, đen cũng có thể nói thành trắng. Nói chuyện với kẻ này không cẩn thận còn bị hắn vu oan giá họa.
Trần Hảo Tùng nhìn thấy Triệu Hùng Lâm bên người đang bị lửa giận thiêu đốt thì cau mày quát khẽ.
- Đã đủ rồi!
Hắn phất tay, một trận gió lốc tràn ra đẩy lui đám Thi Khôi đang chiếm giữ cửa cung. Ngay cả Bạch Tiểu Thuần dưới cơn phong bạo này cũng bị đẩy lui về sau mười trượng.