Vì vậy vô luận là thế nào, hắn ở chỗ này sẽ không bị nguy hiểm đến tính mạng. Đã như vậy, áp lực trầm trọng trên người hắn cũng đã bị giải phóng một ít. Nhất là dưới tình huống bản thân đã bất chấp tất cả thì Bạch Tiểu Thuần cũng không lo lắng nhiều.
- Trần Thiên Công, ngươi dám động thủ một lần nữa thử xem!
Bạch Tiểu Thuần hét lớn một tiếng, lập tức một nghìn Thi Khôi Huyết Quân mang theo sát khí ngập trời nhắm vào Trần Hảo Tùng. Nếu như hắn thật sự động thủ thì bọn chúng cũng sẽ ra tay.
- Ngươi dám!
Trần Hảo Tùng biến sắc, nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần. Hắn đã thực sự thể nghiệm được người này xảo trá lớn mật đến như thế nào.
- Ta không dám? Bạch Hạo ta có gì không dám?
- Đầu Cự Quỷ Vương ta đều đã đập qua. Trong Luyện Hồn Hồ ta đều đã trói qua hơn trăm người, Ở khu tám mươi chín, ta cũng đều đã chiến qua mấy trăm người. Ta không dám ư? Ngươi dám động đến ta, xem ta có dám hay không?
Bạch Tiểu Thuần đỏ mắt, hét lớn một tiếng.
- Ngươi uy h**p ta!
Trần Hảo Tùng nheo mắt lại, sát ý trong mắt lại càng nồng đậm.
- Còn các ngươi nữa, ai dám động đến ta, hôm nay ta sẽ không để yên. Con bà nó chứ, Thiên Công cũng dám uy h**p ta, huống chi mấy tên Thiên Hầu các ngươi. Nghe cho kỹ đây, hết ngày hôm nay, các ngươi phải cẩn thận một chút. Nói thẳng cho các ngươi biết, tất cả mọi người ở đây hôm nay đều sẽ bị bản Giám Sát Sứ theo dõi!
Bạch Tiểu Thuần đã bất chấp tất cả, thanh âm gào thét ẩn chứa cuồng vọng truyền đi khắp nơi. Vô số người trong hoàng cung thấy động tĩnh lớn như vậy đều nhao nhao kinh hãi.
Về phần mấy tên Thiên Hầu bên ngoài Thiên Sư điện lúc này đều mang đầy nộ khí trong bụng. Nhưng thấy Trần Hảo Tùng còn không nhúc nhích thì bọn hắn nào dám động đậy gì... chỉ có thể hằm hằm nhìn Bạch Tiểu Thuần.