Bạch Tiểu Thuần giả bộ ho một tiếng, tim đập rộn lên nhưng lại giả bộ điềm nhiên, một bộ thanh liêm chính trực.
- Vi phú bất nhân a (đã giàu thì thường thất đức)! Đây hẳn là Lý gia đã vơ vét xương máu của bá tính mà có được....
Bạch Tiểu Thuần xác định, mình xét nhà cũng vì chính nghĩa mà làm. Giờ phút này, đứng một bên nhìn Chu Nhất Tinh đang vận chuyển linh thảo bảy màu, hắn giận dữ mở miệng.
- Ấy ấy, đừng đụng vào đóa hoa đó. Ài, bản Giám Sát sứ vốn không có yêu thích gì khác chỉ ưa nhìn hoa cỏ này nọ. Tuy rằng đó không phải là của ta nhưng các ngươi cũng không nên làm hỏng hoa như thế.
Bạch Tiểu Thuần lén nhìn rồi cảm khái nhắc nhở.
Thần sắc Chu Nhất Tinh có chút lúng túng, miệng lầm bầm, kẻ đần cũng có thể biết đóa hoa này không tầm thường. Hắn biết rõ, sở dĩ Bạch Tiểu Thuần không tự mình thu lấy chẳng qua là sợ người khác tỵ hiềm, nhưng đây rõ ràng là ám chỉ cho mình phải chuyển linh thảo kia vào phủ của hắn.
- Mặt đất này... Ta thấy có gì đó quái lạ. Nhất Tinh, người mau đào lên xem sao.
Sau khi Linh thảo bảy màu đã được Chu Nhất Tinh thu cất, Bạch Tiểu Thuần lại chỉ khoảnh đất, ánh mắt nhấp nháy, mở miệng.
Chu Nhất Tinh nghe vậy liền giơ chân phải đạp mạnh xuống, lập tức đất đá xung quanh liền tan nát dạt ra tứ phía để lộ một tấm da thú bị chôn vùi bên dưới.
Không biết tấm da này của hung thú gì mà đen tuyền, thoạt nhìn chẳng có gì khác lạ cũng chẳng thấy Linh khí dao động, cứ như là một tấm da bình thường vậy thôi. Tuy nhiên, khi tấm da này vừa xuất hiện, Bạch Tiểu Thuần lại cảm nhận được Vĩnh Dạ tán trong túi trữ vật bất chợt rung động.