Rầm rầm rầm!
Chín người xuất thủ cưc kỳ tàn nhẫn, cũng không dám khinh địch, trực tiếp triển khai đòn sát thủ, trong lúc nhất thời nhật nguyệt vô quang, hư vô biến hóa, đủ loại thuật pháp thần thông như đánh nát thiên địa, một bàn tay có chín ngón tay vỗ thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần.
Bàn tay này cực kì kh*ng b*, nó làm Bạch Tiểu Thuần sinh ra cảm giác hãi hùng khiếp vía, hắn có dự cảm nếu bị bàn tay này bắt lấy, cho dù nhục thân của hắn mạnh cỡ nào cũng hình thần câu diệt!
- Cự Quỷ Vương, nếu ngươi chậm trễ hóa giải việc này, cái mạng nhỏ của ta sẽ không còn.
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần thét lên, trên trán đổ mồ hôi lạnh, tiếng nổ mạnh sinh ra, hắn di động tránh né thật nhanh, hắn hiểu nếu mình chậm một chút, nhất định sẽ bị bàn tay chín ngón kia chụp chết.
- Có bản lĩnh từng người đi lên đấu với ta này!
Bạch Tiểu Thuần rung động, hắn rống lên thật to, thân thể lần nữa lui lại với tốc độ cực kỳ kinh người, phối hợp vận chuyển tu vi cho nên tốc độ càng nhanh, trọng yếu nhất, cảnh giới Bất Tử Cốt của hắn đột phá từ Thối Cốt lên Lực Cốt, cho nên nhục thân mạnh hơn không ít, tốc độ cũng tăng rất mạnh..
Kể từ đó, lúc hắn di động thật nhanh đã tạo ra không ít tàn ảnh, lại dựa vào lực lượng một người tránh né tâần thông của chín Thiên Hầu, tuy hắn không thể phản kích nhưng có thể kéo dài thời gian.
Cảnh này làm chín tên Thiên Hầu cau mày, chín người đồng loạt ra tay đã là xem trọng đối phương, không ngờ tốc độ của người này quá siêu phàm, bọn họ không thể truy sát.
Sắc mặt hai tên Thiên Công trên bầu trời nhìn thấy điểm này liền âm trầm, trung niên Thiên Công hừ lạnh, gương mặt bồng bềnh trên không trung ngưng tụ lại thành một, hóa thành chân thân và nâng tay phải lêm điểm một chỉ về phía Bạch Tiểu Thuần đang chạy trốn.