Sau đó là người thứ hai, người thứ ba, người thứ tư... Trong nháy mắt có hai mươi, năm mươi, tám mươi... Hơn trăm người tạo thành trận pháp đều kêu la thảm thiết, thân thể bị đánh bay, khí huyết sôi trào, ngũ tạng lục phủ gần như nát bấy, nhất là tu vi cũng sụp đổ, bọn họ đâm vào mặt đất hoặc kiến trúc chung quanh, tổn thương nặng như thế làm bọn họ hấp hối.
Chu Hoành có thể kiên trì tới cuối cùng nhưng vẫn phun máu tươi tung tóe, toàn thân gần như sụp đổ, hắn lùi ra sau, trận pháp đã sụp đổ.
Khi trận pháp sụp đổ, thanh niên cầm la bàn cũng bị phản phệ, la bàn trong tay của hắn chia năm xẻ bảy, bản thân hắn cũng bị phản phệ, lúc này thân ảnh của hắn biến thành già nua, tóc biến thành màu xám trắng và phun máu tươi không dứt, trong máu còn mang theo mảnh vụn của nội tạng, dù sao hắn cũng là người điều khiển trận pháp, phản phệ lớn hơn người khác quá nhiều, cho dù hắn sử dụng bí pháp hóa giải phản phệ nhưng vẫn không đủ, vào lúc này tuyệt vọng cười thảm, thân thể nổ tung, hình thần câu diệt.
Một cơn cuồng phong quét ngang qua trận pháp, cuồng phong quét sạch thiên địa, âm thanh ầm ầm vang lên khắp bốn phía, nhấc lên vô số cuồng phong đáng sợ, thân ảnh Bạch Tiểu Thuần cũng bước ra khỏi trận pháp.
Đầu tóc của hắn rối loạn, trên thân không còn bá ý như ban đầu, cũng không có nguy cơ làm người ta kinh khủng, hết lần này tới lần khác... Hắn biến thành tiên ma trong mắt của mọi người.
Trong nháy mắt hắn đi ra ngoài, Triệu Đông Sơn rít lên một tiếng, tâm thần bừng tỉnh, hắn lui ra sau thật nhanh, không dám tới gần nơi này, đám người còn lại cũng tránh nơi này thật xa, bọn họ bỏ chạy tứ tán như con thỏ bị chấn kinh, bọn họ cảm thấy nội tâm vô cùng sợ hãi, bởi vì Bạch Tiểu Thuần mang cho bọn họ cảm giác nguy hiểm quá lớn lao.