- Hắn... Nhất định chính là Bạch Tiểu Thuần!
Nội tâm Trần Mạn Dao vui sướng không nhỏ, nàng nhìn sang hướng cửa hàng Bạch Tiểu Thuần tại khu tám mươi chín, nàng mang theo hưng phấn rời đi.
Bạch Tiểu Thuần còn không biết chính mình khéo đưa đẩy cùng lõi đời đã bại lộ thân phận, nếu như biết, hắn nhất định rùng mình, cho rằng nữ nhân thực sự quá đáng sợ, khả năng chú ý chi tiết của nàng làm nam nhân bái phục.
Hắn vào trong cửa hàng và trò chuyện với Tôn Nhất Phàm cùng Tư Mã Đào thật vui, ba người trao đổi tâm đắc và kỹ xảo luyện hỏa, càng bàn luận càng hưng phấn, khi thì có tiếng cười cởi mở vang lên, các chủ cửa hàng chung quanh cảm khái không thôi.
Vào ngày thứ hai, Tôn Nhất Phàm cùng Tư Mã Đào mang theo thỏa mãn và thu hoạch chào từ biệt Bạch Tiểu Thuần rời đi, cũng nói sẽ khoản đãi khi Bạch Tiểu Thuần đi tới thành Cửu U và thành Linh Lâm thành.
Bạch Tiểu Thuần đáp ứng, Tôn Nhất Phàm và Tư Mã Đào rời đi, về phần cửa hàng kia, bọn họ không thèm nhìn, lúc này hóa thành hào quang bay về hướng truyền tống trận.
Bạch Tiểu Thuần nhìn hai người rời đi liền cảm thán, một đêm câu thông, hai người Tôn Nhất Phàm cùng Tư Mã thu hoạch không nhỏ, đối với hắn mà nói thu hoạch cũng cực lớn, Bạch Hạo vẫn ở bên cạnh Bạch Tiểu Thuần, hắn nghe ba người đàm luận cho nên càng có minh ngộ phương pháp luyện hỏa.
Hắn càng ngày càng bội phục sư tôn giới câu thông với người khác, điểm này hắn thật không bằng sư tôn, thầm nghĩ nếu như mình còn sống ở Bạch gia có thể làm được như sư tôn, sợ rằng tình cảnh và tương lai cũng có khác biệt lớn.
Sau đó hai sư đồ than thở đi về cửa hàng, bảy tám ngày qua đi, trong bảy tám ngày này, hai sư đồ nhiều lần trao đổi với nhau, cùng nhau nghiên cứu và thương thảo, luyện hỏa, Bạch Tiểu Thuần đã suy nghĩ thấu đáo về hỏa diễm mười bảy màu, hồn Bạch Hạo càng hoàn chỉnh phương pháp luyện chế hỏa diễm mười tám màu.