Mười tám màu!!
Thiên địa biến sắc, gió ngừng thổ, mây trời tan biến, ngay sau đó bầu trời xuất hiện từng đám mây đen xoay tròn giống như thiên kiếp giáng lâm.
Lúc này vô số cường giả trong thành Khôi Hoàng oanh động, bọn họ cảm nhận được tính mạng bản thân run rẩy, toàn bộ tâm thần cũng chấn động rất mạnh, ngay sau đó tiếng kinh hô bao phủ cả thành Khôi Hoàng.
- Đó là...
- Mười tám màu!
Hồng Trần Nữ đang ở trong quân đoàn Cự Quỷ cũng bị ánh lửa trên không trung thành Khôi Hoàng làm rung động, thần thức quét qua, sau đó nàng nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần, tâm thần nàng như bị sét đánh, nàng không thể tin vào mắt mình.
Thời khắc này trong hoàng cung, trong Thiên Sư điện, Đại Thiên Sư mở mắt ra như bao quát nhân gian nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.
- Người được Minh Hoàng lựa chọn lại luyện ra hỏa diễm mười tám màu, người này không đơn giản, hắn là Bạch Tiểu Thuần sao?
- Minh Hoàng ah, rốt cuộc ngươi có ý gì?
Hồi lâu, Đại Thiên Sư thì thào sau đó nhắm mắt lại.
Thời điểm phong vân vần vũ khắp bốn phía, sắc mặt Bạch Tiểu Thuần tái nhợt, thể lực và tu vi tiêu hao quá lớn, thân thể hắn thoát lực, biển lửa một trượng biến thành mười tám màu thu nhỏ cực nhanh, nó chỉ duy trì ba giây sau đó lập tức biến mất...
Biển lửa mười tám màu như phù dung sớm nở tối tàn, nháy mắt biến mất!
Vào lúc biển lửa biến mất, Bạch Tiểu Thuần phun một ngụm máu tươi và té xuống đất, hắn lảo đảo lui ra sau vài bước, những người chung quanh im lặng nhìn hắn, bọn họ vô cùng tiếc nuối quan sát Bạch Tiểu Thuần, ánh mắt bọn họ nóng bỏng, tôn kính, tất cả mọi người, kể cả những thị vệ đều ôm quyền cúi đầu trước Bạch Tiểu Thuần!