Nội tâm Tư Mã Đào hừ lạnh, hắn tiếp lấy, chuyện xảy ra quá đột ngột, hắn chỉ biết người ta nói do hồn dược gây ra nhưng chưa từng có gì chứng minh cả, hiện tại hắn cũng được cầm hồn dược.
Sau khi cầm lấy hồn dược, ánh mắt Tư Mã sáng ngời, cẩn thận quan sát, ánh mắt hắn dần dần mở to, nội tâm càng rung động, thậm chí bấm niệm pháp quyết vận dụng tu vi thăm dò tình hình, trong trong ngoài ngoài, xem hồi lâu cũng không tìm ra hồn dược có vấn đề gì, hắn đổ mồ hôi lạnh trên trán.
Hắn có thể xác định hồn dược do mình luyện chế, mặc kệ hắn xem xét thế nào cũng không tìm ra dấu vết bị động tay chân, hắn th* d*c, nỗi lòng khó bình tĩnh, nhất là nghĩ tới hậu quả sau đó thì hắn cảm thấy không ổn.
Tôn Nhất Phàm cũng sốt ruột, vào lúc mặt Tư Mã Đào xám như tro, hắn trực tiếp cầm lấy hồn dược xem xét, hắn cũng tìm đủ biện pháp thăm dò sơ hở nhưng sắc mặt tái nhợt thật nhanh, thậm chí còn mang theo dáng vẻ không dám tin.
- Không có khả năng, hồn dược đúng là do Tư Mã Đào luyện chế, nó không có vấn đề... Hồn lực no đủ không nói, lại cực kỳ ổn định... Hẳn là, đây là hồn dược kia? Là bọn họ cố ý lấy ra lừ dối?
Tôn Nhất Phàm nghĩ tới đây liền lên tiếng nói với Bạch Tiểu Thuần.
- Chư vị đạo hữu, ta không nhìn ra vấn đề trong hồn dược, không nhìn ra thật giả, ta hoài nghi nó là thật, việc này cần thí nghiệm một chút.
Hắn vừa nói ra, Tôn Nhất Phàm cũng lên tiếng.
- Đúng vậy, hồn dược này hẳn là thật!
Ánh mắt Tư Mã Đào ngưng trọng, hắn không tin có người có thể động tay động chân trên hồn dược mà bản thân hắn không tra ra vấn đề, nếu thật sự có người làm được, hắn phải là Luyện Hồn Sư Địa phẩm, nếu thật là Luyện Hồn Sư Địa phẩm đối phó chính mình... Cần gì phải phiền toái như vậy, chỉ cần mở miệng cũng có thể làm mình cút ra khỏi thành Khôi Hoàng.