- Sư tôn, thành Cửu U Tôn Nhất Phàm và thành Linh Lâm Tư Mã Đào, hai người này đều là Luyện Hồn Sư Huyền phẩm, một là gia thần Cửu U Vương, một là xuất thân thế gia luyện hồn, hai người nhìn như hòa thuận nhưng trên thực tế... Cũng là luyện hồn đại sư, tâm cao khí ngạo, bọn họ trong âm thầm cũng không phục nhau.
Bạch Hạo chậm rãi lên tiếng, trong mắt cũng mang theo suy tư, trên thực tế cũng không phải hắn nói cho có, mà là âm thầm điều tra và quan sát suốt một thời gian ngắn.
- Cho nên mặc kệ kẻ giật dây là ai, chỉ cần không phải đạt tới cấp độ Vương gia, như vậy quả quyết không cách nào hoàn toàn áp chế hai người này, cũng không thể làm bọn họ nghe lệnh hoàn toàn, kể hai người này mang thanh danh và chiêu bài ra áp chế chúng ta là không thỏa đáng, trên thực tế đúng là không thỏa đáng, hai người này cực kỳ xem trọng danh tiếng bản thân, tuy có khắc chế nhưng nội tâm cũng đấu với nhau trong bóng tối... Chỉ cần chúng ta ném một mồi lửa sẽ làm hai người này tự loạn trận cước!
Ánh mắt Bạch Hạo lóe sáng và dần dần âm lãnh.
- Nếu sư tôn có thể ủy khuất một chút, ngài tự mình cung kính đi bái phỏng một người, tự nhận không bằng, tuyên bố ra ngoài thành tựu thanh danh của hắn, khinh miệt đả kích tên còn lại, thủ đoạn ngoài sáng trong tối phối hợp, đồ nhi sẽ đi an bài, kể từ đó qua một thời gian ngắn sẽ có thể nhìn ra hiệu quả.
Bạch Hạo nói xong liền nhìn sang Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần nháy mắt mấy cái, cảm thấy bảo hắn giả ý đi bái phỏng một tên và tỏ ra yếu thế cũng không phải không thể làm, đồng thời Bạch Hạo nói làm Bạch Tiểu Thuần nhớ tới một chuyện, đó là chuyện lúc ở Tinh Không Đạo Cực Tông.