- Nếu... Nếu có một ngày thật có cơ hội động phòng... Ta tháo mặt nạ ra, không biết có hù Hồng Trần Nữ chết hay không...
Đầu óc Bạch Tiểu Thuần hơi loạn, hắn cảm giác mình đã hiểu sai nhưng không thể khống chế suy nghĩ này, càng nghĩ càng cảm thấy k*ch th*ch.
Nhìn thấy ánh mắt Bạch Tiểu Thuần, Hồng Trần Nữ chán ghét không thể áp chế nổi, nếu không phải vi Cự Quỷ Vương, hiện tại nàng có xúc động tiêu diệt Bạch Hạo ngay lập tức.
- Bạch Hạo hạ lưu vô sỉ, ánh mắt của hắn chắc chắn không phải ý gì tốt.
Nội tâm Hồng Trần Nữ phiền muộn, sau đó nàng cố ép xuống, nàng vung tay phải một cái, lập tức thu thanh niên áo trắng và hai lão giả kia.
- Bạch Hạo, ta cảnh cáo ngươi, ta có thể dễ dàng tha thứ cho ngươi nhưng cũng có điểm mấu chốt, nếu ngươi gây phiền toái cho ta lần nữa, đừng trách ta thực đến diệt ngươi!
Hồng Trần Nữ nói câu cuối cùng, trên gương mặt tuyệt mỹ còn mang theo sát khí.
- Việc này không thể oán ta, là hắn đến tìm việc, lại chủ động đánh cuộc, cuối cùng còn thua ta tám ức hồn dược.
Bạch Tiểu Thuần bị những suy nghĩ loạn thất bát tao kia làm rối loạn, hắn ủy khuất nói ra.
- Câm miệng!
Hồng Trần Nữ trừng Bạch Tiểu Thuần, quay người muốn đi, nhìn bộ dạng của nàng là không muốn giúp Bạch Tiểu Thuần thu số hồn dược đánh cược.
Sau khi Hồng Trần Nữ bước vào cửa hàng tới bây giờ, đám người bên ngoài cửa hàng đều nhìn rõ ràng, nhất là biết rõ Bạch Tiểu Thuần có thân phận đại tổng quản thành Cự Quỷ, rất nhiều người cũng tìm hiểu một chút, nghe nói Bạch Tiểu Thuần có hông sự với đại thống lĩnh Hồng Trần Nữ của quân đoàn Cự, hơn nữa còn là hôn nhân do Cự Quỷ Vương khâm định.