Thanh niên áo trắng cũng run rẩy, ánh mắt của hắn hoảng loạn, đầu óc của hắn rung động, hắn miễn cưỡng bảo trì trấn định, dù sao tất cả không theo chuẩn bị của hắn, nội tâm của hắn cũng đắng chát, dựa theo hắn hi vọng, tốt nhất trong lần luyện chế thứ mười bốn sẽ làm ngọc bội nát.
- Tạo nghệ luyện linh của kẻ này quá kinh người.
Thanh niên áo trắng hung Hắng cắn răng một cái, hắn ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần, sau đó lại nói:
- Ta vẫn không hài lòng, ngươi tiếp tục luyện!
Lúc này người đứng xem trong và ngoài cửa hàng đều hoảng sợ không nhỏ, khiếp sợ đến cực hạn, kinh thiên động địa, bọn họ sớm nhìn ra đánh bạc có chút không đúng, lần lượt nhìn thanh niên áo trắng nói không hài lòng cũng hiểu rõ hàm ý trong đó.
- Còn không hài lòng, tiểu tử áo trắng, xem ta hù chết ngươi thế nào!
Bạch Tiểu Thuần quay người đi vào bên trong, lúc hắn vào phòng chừng một nén nhang, sau khi hắn bước ra, mọi người nhìn ngọc bội và hò hét rung động trời đất.
- Mười... Mười bốn lần!
- Luyện linh mười bốn lần, điều này sao có thể, trời ơi...
Trong lúc mọi người xôn xao, vô số người lập tức hò hét như điên cuồng, rất nhiều người từ xa chạy tới cũng khiếp sợ, không chờ hồn Bạch Hạo báo giá, Bạch Tiểu Thuần đã đắc ý nói trước.
- Tám trăm mười chín vạn hai nghìn hồn dược!
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần ngạo nghễ, cảm thấy mình mở miệng nói câu này thật khí phách.
Bạch Tiểu Thuần hiện tại vô cùng đắc ý, thanh niên áo trắng nghe không khác gì tiếng chuông tang, tâm thần hắn như bị thiên lôi giáng xuống, sắc mặt của hắn tái nhợt giống như bị lực lượng thật lớn oanh kích, thân thể hắn lảo đảo lui ra sau vài bước, hắn hít thở mấy lần, hai mắt đã đỏ rực, cho dù hắn cố tình chuẩn bị nhưng tâm thần vô cùng rung động, bởi vì số hồn dược này quá khổng lồ, nhất là nghĩ đến tích con số lần sau đã vượt qua một ngàn năm trăm vạn hồn dược.