- Sư tôn ngươi không nên che dấu, đệ tử đã hiểu ra, trước kia ngươi hai lần luyện hỏa xảy ra chuyện ngoài ý muốn, hiển nhiên là tận lực làm vậy, chính là muốn đại thống lĩnh quân đoàn Cự Quỷ đuổi ngươi ra khỏi quân đoàn.
Bạch Hạo sùng bái, càng suy nghĩ càng cảm thấy sư tôn làm việc l* m*ng nhưng trên thực tế tâm tư lại sâu đậm.
- Ah...
Bạch Tiểu Thuần nháy mắt mấy cái, hắn xem như đã hiểu, hiển nhiên hồn Bạch Hạo vẫn không hiểu con người Bạch Tiểu Thuần, tất cả không phải do Bạch Tiểu Thuần hắn cố ý làm vậy, thật sự là trời đưa đất đẩy cho nên mới xảy ra việc này, đôi mắt Bạch Tiểu Thuần xoay tròn, hắn cảm thấy như vậy cũng không tệ, vì vậy vội ho một tiếng và hất cằm lên.
- Ha ha, đã bị ngươi nhìn ra rồi sao, không tệ không tệ, đồ nhi ngoan, ngộ tính của ngươi cũng tạm được, về sau nên học vi sư nhiều hơn mới được, vi sư tính toán tường tận, đi một bước đã có thể nhìn thấy cả vạn bước, thiên hạ không người có thế địch ah.
Bạch Tiểu Thuần vô cùng đắc chí, vênh váo tự đắc, hắn không như vậy còn tốt, hồn Bạch Hạo nhìn thấy hắn như vậy liền do dự, hắn cũng dao động với phán đoán lúc nãy.
Vào lúc nói khoác, rốt cuộc Bạch Tiểu Thuần cũng bước vào thành Khôi Hoàng, tòa thành này vô cùng khổng lồ, cho dù cửa thành nào cũng có thị vệ kiểm tra, thậm chí người ra vào còn phải giao nạp hồn dược, trên người Bạch Tiểu Thuần có không ít hồn dược, tiến vào thành Khôi Hoàng cũng là lúc hoàng hôn, người trong thành ra vào hối hả.
Bạch Tiểu Thuần cầm ngọc giản khế đất, dựa theo chỉ dẫn đi dạo trong thành Khôi Hoàng, hắn hít khí lạnh khi đi trên đường, thật sự là do thành Khôi Hoàng quá mức phồn hoa, mặt đất cả thành trì đều là Thanh Ngọc chế thành, ở nơi này hắn cảm nhận được linh khí đã lâu không gặp.