Lúc mọi người giải tán, Hồng Trần Nữ mới quay đầu lạnh lùng nhìn Bạch Tiểu Thuần, trong mắt mang theo hàn ý làm Bạch Tiểu Thuần khẩn trương, hắn không nhịn được nói một câu:
-Ta... Ta thực không phải cố ý, ngoài ý muốn, đây chỉ là việc ngoài ý muốn...
- Ta mặc kệ ngươi có phải ngoài ý muốn hay không, nhưng ta cảnh cáo ngươi... Nếu có hỏa hoạn lần thứ hai, cho dù trái ước định thì ta cũng chém ngươi làm tám khối...
Hồng Trần Nữ nói một câu, mỗi một chữ đều mang theo sát khí rất lớn oanh kích tâm thần Bạch Tiểu Thuần.
Nói xong Hồng Trần Nữ không quan tâm tới Bạch Tiểu Thuần và rời đi ngay lập tức, nàng lo lắng nếu mình nhìn Bạch Tiểu Thuần nhiều hơn vài lần sẽ không nhịn được ra tay giết hắn.
Lần náo động này bị Hồng Trần Nữ xuất hiện hóa giải, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy mình ở trong quân doanh không được tự nhiên, ánh mắt mọi người lạnh như bắng làm hắn cảm thấy xấu hổ.
Càng làm hắn khẩn trương là, hắn không dám luyện hỏa trong quân doanh, hắn rất lo lắng xuất hiện biển lửa lần nữa... khi đó Hồng Trần Nữ sẽ thật sự ra tay giết hắn.
Nếu như không luyện hỏa, Bạch Tiểu Thuần không cam tâm, hắn cảm giác mình luyện chế hỏa diễm mười sáu màu đã thành công năm thành, chỉ cần cố gắng thêm một ít là có thể luyện chế thành công.
- Bỏ đi... Ta không thể trêu vào Hồng Trần lão nữ, ta ra khỏi quân doanh luyện là được, lúc ra khỏi quân doanh, cho dù luyện ra biển lửa cũng không ảnh hưởng tới quân doanh, Hồng Trần lão nữ cũng không có lý do gì tìm ta.
Bạch Tiểu Thuần cảm khái một phen, trong mắt mang theo thần thái kiên định, hắn lập tức ra khỏi quân doanh.
Hắn vừa ra khỏi quân doanh, hắn phát giác trên người có thần thức tập trung, biết rõ dựa theo ước định hắn cần ở trong quân doanh ba tháng, nghĩ tới chỉ cần mình không đi xa sẽ không có việc gì, cũng không có ý rời đi, lúc này hắn chọn một ngọn núi nhỏ bên ngoài quân doanh.