- Còn chuyện hôn nhân mà phụ thân ta nói cũng đừng vội nhắc lại, ngươi còn chưa đủ tư cách làm đạo lữ của ta, ngươi nên ở lại trong quân doanh cho tốt, nếu có việc xấu, trực tiếp chém giết!
Hồng Trần Nữ nghe nói qua về Bạch Hạo, hơn nữa phụ thân còn gả mình cho Bạch Hạo thì cực kỳ bất mãn, lúc này nói chuyện chém đinh chặt sắt, sau không nói xong cũng không nhìn Bạch Tiểu Thuần, lập tức quay vào lều lớn.
Những thủ vệ chung quanh dùng thần sắc cổ quái nhìn sang Bạch Tiểu Thuần.
- Ta rời đi?
Bạch Tiểu Thuần nháy mắt mây cái, ẩn ẩn hiểu được, thân phận của mình không có bạo lộ, Hồng Trần Nữ không nhận ra thân phận chân chính của mình, hắn lập tức thở ra một hơi, mặc dù nội tâm còn khẩn trương nhưng vẫn sinh ra cảm giác k*ch th*ch rõ ràng, hắn cảm thấy thân thể phát run, hô hấp dồn dập không ít.
- Nàng không nhận ra tay... Ta lại thành hôn phu của nàng.
Bạch Tiểu Thuần càng cảm thấy việc này quá k*ch th*ch, hắn cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, lập tức nghĩ đến thái độ của Hồng Trần Nữ thì đầu óc hoạt động thật nhanh.
- Như vậy xem ra tư thái của nàng vừa rồi chính là muốn làm ta sợ, đồng thời phản kháng hôn sự mà Vương gia an bài... Như thế mà nhìn, nàng không dám đụng đến ta... Sau lưng của ta chính là phụ thân của nàng... Ta không thể nói tới việc này nữa, chỉ sợ vạn nhất...
- Nhưng cho dù như thế nào, ta không thể ở lại quân đoàn Cự Quỷ nữa, chuyện này mặc dù k*ch th*ch nhưng quá nguy hiểm, hơi không cẩn thận sẽ mất mạng nhỏ... Nơi này chính là doanh trại của quân địch...
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây liền nhanh chóng rời đi, lúc này trái tim của hắn còn đập mạnh, thật sự chuyện hôm nay quá đột ngột, nhất thời không có gì nhưng vẫn kâẩn trương như cũ.