Tất những việc này đều nổ vang trong tâm thần Cự Quỷ Vương, cho dù hắn là Bán Thần, vào lúc này hắn cũng phải ngẩn người, phải biết rằng tu vi những người truyền âm không bằng hắn, ngay cả địa vị cũng không bằng Thiên Vương nhưng lại có quá nhiều người, đám người này chính là quyền quý của thành Khôi Hoàng.
Càng không cần nói tới ba Thiên Vương vừa uy h**p.
Nhất là vừa rồi hoàng tộc cũng truyền âm tới, nói Nhị hoàng tử không rõ tung tích, Cự Quỷ Vương cảm thấy da đầu như tróc ra, hắn trợn mắt há hốc mồm nhìn Bạch Tiểu Thuần đang ủy khuất đứng tại chỗ, hắn quát lớn:
- Ngươi... Ngươi đã làm gì trong Luyện Hồn Hồ?
- Ta không có làm chuyện gì...
Bạch Tiểu Thuần bộ dạng người vô tội nhìn sang Cự Quỷ Vương, nội tâm rất đắc ý, tâm thần vui cười nở hoa, hắn nghĩ đến Cự Quỷ Vương gài bẫy mình, như vậy mình cũng gài bẫy Cự Quỷ Vương... Trước mắt Cự Quỷ Vương càng giật mình thì hắn càng hả hê.
- Ta chỉ trung thành và tận tâm với Vương gia, lo Vương gia buồn, nhớ tới Vương gia tốt với ta như vậy, vì vậy ta mạo hiểm thập tử vô sinh, thiên tân vạn khổ và bao nhiêu lần đổ máu lăn qua lăn lại, chạy quanh Quỷ Môn Quan nhiều lần, không sợ khổ, không sợ mệt mỏi, không sợ tử vong, rốt cục không phụ thịnh ân của Vương gia, ta đã bắt tất cả bọn họ lại.
Bạch Tiểu Thuần vỗ ngực, bộ dạng vào sinh ra tử vì Cự Quỷ Vương, cũng tò vẻ thấy chết không sờn.
- Đều... Đều bắt lại?
Cự Quỷ Vương cảm thấy chóng mặt, lúc này ngọc giản truyền âm của hắn lại chấn động hơn mười lần.
- Đúng thế, đều bắt lại, không phải ba Bán Thần Vương gia kia muốn đối phó Vương gia sao, còn phái người tới đoạt, ta đều trói thiên kiêu con nói dõi của bọn họ, cố ý đưa đến cho Vương gia, mời Vương gia xử lý.