- Hừ, ta là người như thế sao, chút nguy hiểm như vậy, ta sẽ sợ sao? Ngươi xem ta là người nào?
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tói đây, bỗng nhiên hắn chột dạ bỏ đi cái suy nghĩ nếu mình sớm biết, bởi vì nếu hắn biết trước... Hắn chắc chắn không đi!
Lúc này hắn đi tới miệng Luyện Hồn Hồ.
Cùng một thời gian, thế giới Luyện Hồn Hồ chấn động lần nửa, khu vực miệng ấm ẩn ẩn có hào quang mở ra.
- Có hơn mười người bỏ chạy, ta đoán hiện tại đang trốn ở chung quanh, chỉ có một giờ để ra ngoài, bỏ đi bỏ đi, nếu bọn chúng đã trốn thì cứ để chúng trốn đi.
Bạch Tiểu Thuần cũng có phần khẩn trương, hắn nhìn sang túi trữ vật của mình, biết rõ chính mình lại làm một đại sự.
Cái túi trữ vật này chính là củ khoai lang phỏng tay, Bạch Tiểu Thuần không dám cầm lấy, hắn phải hiến đại lễ này cho Cự Quỷ Vương...
Hắn lập tức hóa thành hào quang bay thẳng về miệng ấm Luyện Hồn Hồ, lúc hắn sắp tiếp cận, bỗng nhiên có một đạo hào quang ở hướng khác bay về phía miệng Luyện Hồn Hồ, nó lại đoạt trước Bạch Tiểu Thuần xuất hiện tại khu vực miệng ấm Luyện Hồn Hồ.
Đó là... quận chúa Hứa San của thành Linh Lâm, nàng đứng trước vòng xoáy, mà vòng xoáy này chính là lối ra Luyện Hồn Hồ, chỉ cần bước vào bên trong là có thể rời khỏi Luyện Hồn Hồ.
Nàng không bước vào, Hứa San đứng ở đó giống như môn thần, nàng ngẩng đầu nhìn sang Bạch Tiểu Thuần, nội tâm Bạch Tiểu Thuần phiền muộn, hào quang từ ngọc bội trên người Hứa San bao phủ vòng xoáy vào bên trong.
- Bạch Hạo, ta xem ngươi trốn đi nơi nào!
Hứa San đắc ý nói với hắn.
Bạch Tiểu Thuần cau mày nhìn Hứa San, đầu của hắn như muốn lớn hơn một chút, trong đám người têến vào trong Luyện Hồn Hồ, hắn cho rằng chỉ có m*nh tr*n Mạn Dao làm hắn đau đầu, hắn càng không ngờ Hứa San lại làm hắn đau đầu hơn nữa.