Bạch Tiểu Thuần nhìn đối phương một lúc, cảm thấy có chút không tự nhiên, lúc này hắn nhìn sang người thứ hai... Trần Mạn Dao.
Trần Mạn Dao đứng ở nơi đó, nàng đang cau mày nhìn sang Bạch Tiểu Thuần, Bạch Tiểu Thuần cũng không biết đối phương có nhận ra mình hay không, nội tâm vô cùng khẩn trương, thần thái của hắn vô cùng bình tĩnh giống như không nhận ra cái gì, tận lực làm bộ như lạnh lùng, hắn nói:
- Ngươi từ đầu đến cuối không ra tay với ta, nếu như thế, ta cũng không làm khó ngươi, ngươi đi đi.
Bạch Tiểu Thuần dường như rất cao ngạo, hắn nói xong cũng không quan tâm tới Trần Mạn Dao, hắn đi về phía Công Tôn Dịch, hắn lại âm thầm vụng trộm dò xét sắc mặt Trần Mạn Dao.
Mí mắt Công Tôn Dịch tựu rung rung, dường như muốn mượn nhờ áp lực của Bạch Tiểu Thuần tôi luyện chiến ý bản thân, muốn nghẹn đến mức tận cùng.
Ngay thời điểm Bạch Tiểu Thuần cách Công Tôn Dịch hơn trăm trượng, bỗng nhiên đôi mắt Trần Mạn Dao b*n r* hào quang, tay phải bấm niệm pháp quyết, chung quanh nàng có vô số phi tuyết biến ảo trước mặt nàng, hình thành một tấm băng kính đánh thẳng vào người Bạch Tiểu Thuần.
Dưới một chiêu này, sắc mặt Bạch Tiểu Thuần biến hóa, hắn lui ra phía sau, vào lúc hắn vừa rút lui, vị trí hắn vừa đứng đóng băng, âm thanh ken két hóa thành hàn băng.
Hàn băng quỷ dị, sau khi xuất hiện, hàn khí bốn phía bộc phát, nội tâm Bạch Tiểu Thuần rung động, hắn phát hiện hàn khí này dẫn động hàn giới chi pháp của hắn, dường như hàn khí muốn bộc phát, cũng may tu vi hắn cường đại, ý niệm hơi động liên đè ép xuống, nội tâm phức tạp nhìn sang, hắn tận lực giận dữ nhìn sang Trần Mạn Dao.
- Ngươi muốn làm gì!