Sau khi Bạch Tiểu Thuần nhìn thây cũng kinh ngạc nhìn Cự Quỷ Vương, nội tâm an ổn càng nhiều.
Lúc làm xong những việc này, Cự Quỷ Vương mới mang theo Bạch Tiểu Thuần rời đi, trực tiếp bảo Vô Thường Công tự mình đi cùng Bạch Tiểu THuần cưỡi Cự Quỷ Chu đi thẳng đến Luyện Hồn Hồ.
Trên bầu trời, một chiếc chiến thuyền màu đen dùng tốc độ kinh người phá không bay đi, trên thuyền còn có pho tượng Cự Quỷ Vương bộc phát hào quang màu đen, uy thế vô cùng kinh người.
Đứng trên bong thuyền, Bạch Tiểu Thuần thở dài thở ngắn, mặt ủ mày chau sầu mi khổ kiểm, Vô Thường Công lại hăng hái nhìn Bạch Tiểu Thuần sau đó cười nói.
- Bạch tổng quản, lúc trước ba đại Thiên Nhân truy sát cũng không thấy ngươi nhíu mày, tại sao bây giờ lại đau khổ?
- Đây không nói nhảm sao? Nội tâm Bạch Tiểu Thuần nói thầm, lúc ba đại Thiên Nhân truy sát, mình có rất nhiêu át chủ bài, lại biết Cự Quỷ Vương sẽ khôi phục trong mấy ngày cho nên mới liều mạng, nhưng việc bây giờ không giống lúc ba đại Thiên Nhân truy sát, mặt ngoài Bạch Tiểu Thuần cảm thấy mình không thể yếu ớt sợ hãi, hắn ưỡn ngực vỗ vài cái.
- Vô Thường Công nhìn lầm, ta không phải nhíu mày, ta đang suy nghĩ sâu xa, cũng không có vẻ mặt đau khổ, ta đang tích lũy sát cơ.
Bạch Tiểu Thuần nói vô cùng nghiêm túc, sắc mặt Vô Thường Công quái dị, hắn cười không nói.
Hai người không nói chuyện, tốc độ chiến thuyền cực nhanh, thời gian dần qua, Bạch Tiểu Thuần phát giác trên mặt đất có vô số hồn triều đang bay cùng hướng với bọn họ.
- Mỗi lần Luyện Hồn Hồ mở ra đều hấp dẫn rất nhiều oan hồn, chúng như bản năng bay vào bên trong.
Vô Thường Công nhìn thấy ánh mắt Bạch Tiểu Thuần nhìn hồn triều dưới đất, thuận miệng giải thích một câu.