Nếu có thể do mình thu hoạch mới là ổn thỏa nhất.
Vào lúc này hai thị vệ kia trở về, ấp a ấp úng nói ra việc Bạch Tiểu Thuần tu luyện gặp đường rẽ, muốn tiếp tục bế quan nửa năm...
Cự Quỷ Vương trừng mắt, hắn tức giận bốc khói, hắn đứng lên và biến mất tại chỗ, lúc xuất hiện đã đứng trơớc biệt viện của Bạch Tiểu Thuần, không nhìn trận pháp bế quan, trực tiếp đi vào bên trong mật thất bế quan của Bạch Tiểu Thuần.
Cự Quỷ Vương vừa vào bên trong, hắn nhìn thấy sắc mặt Bạch Tiểu Thuần tái nhợt, hắn lại phun máu tươi, ánh mắt có chút mơ hồ... Lúc nhìn thấy trong mật thất xuất hiện một người, sau khi sửng sốt, Bạch Tiểu Thuần miễn cưỡng đứng lên cúi đầu xuống.
- Ti chức bái kiến Vương gia.
Cự Quỷ Vương c*̃ng sửng sốt, hắn nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần phun rất nhiều máu tươi, nhất là Bạch Tiểu Thuần lúc này suy yếu không ít, thần thức của hắn quét qua, hắn thấy tu vi trong người Bạch Tiểu Thuần hỗn loạn, sắc mặt trầm xuống.
- Tại sao lại như vậy...
Cự Quỷ Vương trầm thấp hỏi.
- Vương gia...
Bạch Tiểu Thuần cười thảm, đắng chát lắc đầu, hít sâu mấy hơi cố nén phun máu tươi, hắn trả lời.
- Ti chức muốn xông pha khói lửa vì Vương gia, bất đắc dĩ tu vi không đủ, bởi vì nóng vội đột phá Nguyên Anh sơ kỳ cho nên gặp rủi ro.
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần trắng bệch, giọng nói vô cùng suy yếu, ánh mắt vô cùng kiên định.
- Vương gia yên tâm, chỉ cần cho ta thời gian nửa năm, ta nhất định có thể khôi phục thương thế.
Bạch Tiểu Thuần cố gắng giơ tay lên vỗ ngực, hắn làm ra tư thái vì Vương gia, có chết cũng kiêu ngạo, hắn lại vụng trộm quan sát Cự Quỷ Vương, đáy lòng suy nghĩ, cho dù mình đi nơi nào cũng gặp nguy hiểm, ở thành Cự Quỷ là an toàn...