- Tới rồi!
Không biết là ai mở miệng, toàn bộ Bạch gia vô cùng khẩn trương, trong khẩn trương, bọn họ ngẩng đầu nhìn sang, lập tức nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần mang theo mây đen vô biên và khí thế kh*ng b* bay tới, mấy vạn Hồn Tu bay tới Bạch gia.
Bạch Tiểu Thuần cất bước chậm rãi, hắn đi mỗi bước như cây dùi đánh vào tim dòng chính Bạch gia, sắc mặt người dòng chính Bạch gia tái nhợt không còn chút máu.
Thân thể tộc trưởng Bạch gia run rẩy, oán độc trong mắt Thái phu nhân cũng biến thành sợ hãi...
- Ta... Không thích giết người, thật có chút thời điểm rõ ràng không thích nhưng vẫn phải làm... Vì mình cũng tốt, vì người khác cũng được... Đúng cũng tốt, sai cũng được!
Bạch Tiểu Thuần quát lớn.
- Giết!
Sau khi lên tiếng, Bạch Tiểu Thuần nâng tay phải chỉ vào dòng chính Bạch gia đang bị chi mạch bao vây.
Hắn vừa chỉ xuống, Bạch Tiểu Thuần vẫn đứng đó như cũ nhưng Trần Hải bên người hắn lại bộc phát sát khí kinh thiên.
- Vâng lệnh đại tổng quản!
Trần Hải quát lớn còn mang theo máu tanh, giọng nói vang vọng, hắn bước thẳng vào Bạch gia.
Mấy vạn tướng sĩ sau lưng hắn cũng bộc phát sát khí.
Mấy chục tên Hồn Tu Nguyên Anh Hồn và Luyện Hồn sư đi theo đại quân, tất cả cường giả đều lao thẳng về phía Bạch gia.
Giết chóc cực kỳ đột ngột nhưng nằm trong dự liệu của mọi người, nó không cho người ta biết trước, giống như mưa to, nói đến là đến.
- Bạch Hạo!! Ngươi là nghịch tử!
Tộc trưởng Bạch gia gào thét thảm thiết, hắn c*̃ng không nghĩ tới đối phương dứt khoát như thế, không nói cái gì khác, cũng không bàn ân tình, phải biết mình là phụ thân của hắn.
Hắn vốn định dùng ngôn từ đả động đối phương, hắn cúi đầu thừa nhận sai lầm của mình, thừa nhận đối phương là người Bạch gia, bất kể như thế nào, vì Bạch gia cũng tốt, vì mình cũng được, trước trôi qua việc này đã... Nếu như về sau có cơ hội, lại nghĩ biện pháp báo thù, hiện tại tất cả tính toán của hắn đều thất bại.