Bạch Tiểu Thuần há to miệng, hắn không nói ra được từ nào, chỉ có thể thở dài, đáy lòng khổ cực, cõng cái sọt lớn như vậy cũng thôi đi... Nghĩ đến sau sự kiện này nói không chừng sẽ bị ngàn người chỉ trẻo, lưng đeo bêu danh đoạt thê tử người khác, sợ là có nước bọt dìm chết mình, hắn ủy khuất ghê gớm, hết lần này tới lần khác việc còn không thể nói ra, chỉ có thể trời biết đất biết Cự Quỷ Vương biết, nghĩ tới đây, hắn bi trán thở dài, rất nhanh, có tộc nhân Trần gia mang theo một nữ tử đi tới quảng trường.
Nữ tử này hơn ba mươi tuổi, da thịt trắng hơn tuyết, dung nhan tuyệt mỹ, càng có phong vận trưởng thành, bộ dạng này rất hoảng sợ, miễn cưỡng trấn định, lúc nàng vừa xuất hiện, ngay cả Trần Hải cũng phải nhìn nhiều vài lần, trong mắt mang theo hoảng hốt, giống như hiểu vì sao Bạch tổng quản nhất định phải đòi nàng này.
Bạch Tiểu Thuần khổ sở, ánh mắt nhìn qua, tuy nữ tử này tuyệt sắc nhưng hắn lại không chút để ý, trước mắt xấu hổ ho khan một tiếng.
- Vậy... Quấy rầy!
Bạch Tiểu Thuần xoay người rời đi, hắn không muốn dừng lại nơi này, nhất là nghĩ đến từ nay về sau thanh danh của mình bị hủy, hắn càng đau khổ.
Trần Hải mang theo nụ cười cổ quái, Chu Nhất Tinh cũng hít khí lạnh, cố gắng bình tĩnh, sau khi hai người nhìn nhau, lại đi tới bên cạnh Trần phu nhân, khách khí mang nàng đi cùng.
Thời điểm Trần phu nhân đi tới, đã nghe người ta nói qua chuyện này, hiện tại sắc mặt tái nhợt, đột nhiên nàng nhìn về phía tộc trưởng Trần gia, nhìn thấy trên mặt phu quân của mình khô sở nhưng trong mắt nàng ngược lại lộ ra vẻ oán độc, nàng hiểu rất rõ phu quân của mình, người ngoài không nhìn ra hắn diễn trò, nàng há có thể không nhìn ra, sau khi trầm mặc, bỗng nhiên nàng ngẩng đầu như được tự do, thở sâu, mỉm cười, quay người không chút do dự đi cùng Trần Hải cùng Chu Nhất Tinh rời khỏi Trần gia.