Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, cảm thấy đây là cơ hội khó được, hắn hưng phấn luyện luyện linh mười hai lần.
Trong tiếng ầm ầm, kim văn thứ hai xuất hiện, vẫn chưa kết thúc, sau đó là đạo thứ ba, thứ tư...
Sau khi kim văn thứ tư xuất thế, trên Nguyên Anh của Bạch Tiểu Thuần bạo phát khí thế muốn đột phá cảnh giới, muốn từ Nguyên Anh sơ kỳ bước vào Nguyên Anh trung kỳ!
Lực trùng kích không nhỏ nhưng vẫn kém một ít, mấy lần sau đó Bạch Tiểu Thuần không thể không từ bỏ, hai mắt mở ra, ánh mắt xuất hiện quang mang khiếp sợ.
Tia sáng này chói mắt, cùng lúc trước lúc hắn vừa mới Nguyên Anh so sánh, chênh lệch cực lớn!
- Cực hạn, tuy sau khi luyện linh lần thứ mười lăm, nhất định có thể đột phá trở thành Nguyên Anh trung kỳ.
Bạch Tiểu Thuần yên lặng nói nhỏ, Nguyên Anh trở về nhục thân.
Cùng lúc đó, Bạch Tiểu Thuần nhìn kim văn thứ tư, trên tấm bia đá ở thành Khôi Hoàng có tên Bạch Tiểu Thuần đứng đầu bản, số lượng sau tên biến thành mười bốn lần, tất cả Hồn Tu nhìn thấy đều mở to mắt, rất nhiều người ngây ngốc, bọn họ không dám tưởng tượng, người thừa kế Minh Hoàng của Man Hoang cuối cùng chọn Bạch Tiểu Thuần, không biết khi đó sẽ sinh ra phong bạo lớn cỡ nào.
Dường như tất cả không dám suy nghĩ... Cũng chính thời điểm này, trong thành Khôi Hoàng có khí tức Thiên Nhân bộc phát ngập trời.
Khí tức này làm thiên địa biến sắc, tường vân vỡ vụn, những cự long trong tầng mây cũng biến mất nhanh chóng, một bóng người xuất hiện trong quân đoàn Cự Quỷ và phóng lên tận trời, đó là một nữ tử, tướng mạo tuyệt mỹ, thân thể thướt tha, hết lần này tới lần khác sát khí bành trướng, trong mắt phượng mang theo sát cơ và điên cuồng, đó là... Hồng Trần Nữ!
Tu vi của nàng đã sớm khôi phục, vốn đang bế quan không biết việc bên ngoài, tướng lĩnh dưới trướng biết Hồng Trần Nữ có thâm thú đại hận với Bạch Tiểu Thuần cho nên truyền âm bẩm báo một phen.