Bây giờ toàn bộ quân đoàn Cự Quỷ đang tĩnh dưỡng trong thành Khôi Hoàng, chờ đợi mệnh lệnh tiếp theo, lần nữa xuất phát tấn công Trường thành.
Hiện tại hắn khoanh chân ngồi trên tấm bia đá, sau một lần thổ nạp kết thúc, hắn mở mắt, như thường lệ, ánh mắt của hắn theo thói quen đảo qua bia đá, muốn nhắm mắt tiếp tục tu hành liền sững sờ, nghĩ nghĩ liền nhìn bia đá thêm lần nữa.
Trong kinh ngạc, Hồn Tu trung niên nhìn kỹ, trực tiếp nhìn vào cái tên cuối cùng, sau khi hắn thấy cái tên liền sững sốt, thần sắc mờ mịt, hắn lại mở to mắt, khí tức biến hỗn loạn, đầu óc không hoạt động như thường, hắn lập tức khiếp sợ.
- Cái này... Cái này...
Hồn Tu trung niên cho rằng mình nhìn lầm, việc này quá hoang đường... Sau đó hắn dụi mắt nhiều lần, lại tập trung nhìn và không thể khống chế thân thể, hắn lập tức kêu to.
- Bạch... Bạch Tiểu Thuần!!!
Tiếng kêu của hắn không nhỏ, dưới tấm bia đá yên tĩnh đã làm kinh động những Hồn Tu chung quanh, cả đám đều nhíu mày mở mắt ra, sau khi nghe cái tên Bạch Tiểu Thuần, bọn họ còn cảm thấy mê mang, có thì cảm thấy quen tai, qua một lúc thân thể rung động mạnh, bọn họ chú ý tới ánh mắt của Hồn Tu trung niên, sau khi nhìn nhau liền kinh hô thành tiếng.
- Bạch Tiểu Thuần, sao có thể!!
- Bạch Tiểu Thuần... Ta nhớ ra rồi, Vạn Phu Trưởng Trường thành của Tinh Không Đạo Cực Tông! Gia hỏa vô sỉ phát minh tạc lô!
- Là hắn... Ta nói vì sao quen tai như vậy, đây không phải là kẻ đứng đầu tất sát bảng do Hồng Trần tiền bối tự mình treo giải thưởng một phần Thiên Nhân Hồn hay sao?
Sau tiếng huyên náo truyền ra, nhiều Hồn Tu khiếp sợ, những người khác cũng nghe người bên cạnh nói, sau khi nhớ lại liền biến sắc.