Một khi xuất hiện ngoài ý muốn, hậu quả kia... Bạch Tiểu Thuần vừa nghĩ tới mình vừa đột phá không bao lâu liền như thế, bao nhiêu năm sau, Cự Quỷ Vương nhớ tới chính mình và mở cái mật thất ra, hắn có lẽ nhìn thấy trong Quy Văn Oa có Nguyên Anh thật thơm.
Vừa nhớ tới hình ảnh này, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy lạnh hơn, trong mắt mang theo hối hận và sợ hãi, muốn bay ra khỏi Quy Văn Oa, suy nghĩ thêm một chút, đột nhiên hào quang trong Quy Văn Oa bạo phát ra ngoài.
Bạch Tiểu Thuần hét lên một tiếng, trong nháy mắt thân thể bị hào quang màu bạc bao phủ, trực tiếp bao trùm vào bên trong, lực lượng thiên địa từ trong Quy Văn Oa xông vào Nguyên Anh của Bạch Tiểu Thuần, không cho phép hắn ngăn cản mảy may.
Ầm ầm!
Người ngoài không nghe được tiếng ầm ầm, nó chỉ quanh quẩn trong đầu Bạch Tiểu Thuần, khi âm thanh biến mất, sau khi quang mang màu bạc của Quy Văn Oa mất đi, Nguyên Anh của Bạch Tiểu Thuần run rẩy bay ra ngoài, lúc bay lên giữa không trung, gương mặt nhỏ tái nhợt, ánh mắt lộ ra vẻ sợ hãi, vừa rồi hắn có cảm giác mình là con thuyền nhỏ trong đại dương, tùy thời bị sóng dữ nhấn chìm.
- Thật là đáng sợ, ta vì luyện linh đã liều cả mạng mình.
Bạch Tiểu Thuần khẩn trương, nội tâm không ngừng run rẩy, vào lúc hắn muốn từ bỏ liền sững sờ, đột nhiên cúi đầu nhìn trên Nguyên Anh của mình có một đạo ngân văn.
Trong nháy mắt nhìn thấy ngân văn, Bạch Tiểu Thuần phát hiện ra, Nguyên Anh của mình đã khác trước...
Nếu như nói Nguyên Anh trước khi không luyện linh chỉ là hài nhi vừa ra đời, như vậy hiện tại sau khi luyện linh một lần, nó như hài nhi này trưởng thành một chút.
Biểu hiện là Nguyên Anh chi lực đã mạnh hơn trơớc không ít, thậm chí hàn khí trong thiên địa chung quanh tuy vẫn còn làm Bạch Tiểu Thuần rét lạnh nhưng đã kém xa trước kia.