- Bạch Hạo lĩnh mệnh!
Bạch Tiểu Thuần lên tiếng, hắn hưng phấn vì cảm giác nắm đại quyền trong tay.
Vô Thường Công thở sâu, hắn nâng tay bắt lấy U Minh Công đang trầm mặc và đi vào đại điện, lại chú ý tới ánh mắt Bạch Tiểu Thuần mang theo sắc bén, không ngừng dò xét mình có gây nguy hiểm cho Cự Quỷ Vương hay không, cảnh này làm hắn cảm thấy khó chịu, cảm thấy Bạch Hạo cũng quá khoa trương.
Cũng không dám lộ ra mặt, thậm chí hắn cười hữu hảo, cũng gật đầu với Bạch Tiểu Thuần rồi đi vào cung điện.
Bạch Tiểu Thuần hài lòng thu hồi ánh mắt, trong lòng đắc ý không đè nén được.
- Hừ, Bạch Tiểu Thuần ta đã được nắm quyền rồi.
Bạch Tiểu Thuần khí vũ hiên ngang tinh thần phấn chấn, chắp tay sau lưng đứng giữa không trung bên ngoài pho tượng Cự Quỷ Vương, hắn ngạo nghễ nhìn đám người phía dưới.
Lúc này Thiên Hầu không làm phản bay tới, đến trước người Bạch Tiểu Thuần, bọn họ tươi cười nịnh nọt và ân cần, sắc mặt bọn họ vô cùng cung kính.
- Trước kia nghe thấy Bạch Hạo huynh đệ oai hùng phi phàm, thiên tư tuyệt đỉnh, hôm nay gặp mặt, nghe đồn không sai, Bạch Hạo huynh đệ nào chỉ oai hùng phi phàm, đơn giản chính là rồng phượng trong loài người, thiên hạ vô song! Lão ca có miếng ngọc bội luyện linh mười lăm lần, lần đầu tiên nhìn thấy Bạch Hạo huynh đệ đã cảm thấy ngọc bội này hữu duyên với ngươi, kính xin nhận lấy.
- Đúng vậy, Bạch Hạo huynh đệ, ngày đó ngươi đại chiến ba đại Thiên Nhân đã danh chấn Man Hoang, trong Khôi Hoàng đại địa ta, tuấn kiệt nào dám sánh ngang với Bạch Hạo huynh đệ? Căn bản cũng không có! Bạch Hạo huynh đệ, ngươi còn chưa có nhà trong thành Cự Quỷ nha, ta đã sớm chuẩn bị thỏa đáng cho Bạch Hạo huynh đệ, xin Bạch Hạo huynh đệ vui lòng nhận cho.