Ầm!
Âm thanh như thiên địa sơ khai, tất cả người trong thành Cự Quỷ rung động, trên bầu trời xuất hiện khe nứt lớn, xoạt một tiếng, dường như nhân sinh của mọi người bị chém thành hai.
Vết nứt này dài ngàn trượng, nó như thanh đao vô hình chém đứt hư vô, phong bạo màu đen bao phủ tám phương, từ trong vết nứt có hai người đi ra!
Người trước nhất đội vương miệng, mặc mãng long bào màu tím, trong nháy mắt hắn bước ra thiên địa rung chuyển, vô số lôi đình lan ra chung quanh, vạn vật bị áp chế.
Nhất là ánh mắt của hắn như tia sáng chói mắt nhất thiên địa, vị trí hắn dứng lại là bóng tối vô tận.
Thành Cự Quỷ vốn có cảm giác đè nén lại càng mạnh hơn nữa, trong nháy mắt áp lực bao phủ tòa thành, tất cả Hồn Tu trong thành run rẩy, nội tâm sinh ra sóng gió ngập trời, cũng không biết là ai kêu lên, rất nhanh, toàn bộ thành trì sôi trào.
- Cự... Cự Quỷ Vương!!
- Cự Quỷ Vương trở về!
- Cung nghênh Cự Quỷ Vương!!!
Lúc này tiếng bái kiến vang lên khắp tòa thành, sáu Thiên Hầu làm phản run rẩy, sắc mặt không còn chút máu, bọn họ đang chờ đợi tử hình.
Bại... Triệt triệt để để... Bại!
Với tu vi của bọn họ đã nhìn ra Cự Quỷ Vương... Đã khôi phục, có thể tưởng tượng, lão tổ Thiên Nhân của ba đại gia tộc có hạ tràng thế nào.
Tiếng th* d*c bao phủ khắp toàn thành, từng ánh mắt đều tập trugn lên người Cự Quỷ Vương, lúc này chỉ ộ một người diễu võ giương oai, dường như trong thiên địa trừ Cự Quỷ Vương ra, chỉ còn lại mình hắn độc tôn, kẻ đó là... Bạch Tiểu Thuần!
Bạch Tiểu Thuần kích động và hưng phấn, hiện tại hắn điều chỉnh hô hấp nhìn thành trì phía dưới, hắn có cảm giác khổ tận cam lai, hắn hưng phấn không chịu nổi, trước kia hắn ở trong tòa thành như chuột chạy qua đường, bị đuổi giết chạy bốn phía, hiện tại hắn mang theo hào quang của người chiến thắng quay về nơi đây, đắc ý không cách nào hình dung.